Chương 43: Cha Ra Tay Hỗ Trợ (2)

Người khác có thể không rõ, nhưng đối với các bác sĩ mà nói thì đây quả thực là một loại năng lực kh*ng b*. Không những phân biệt được thảo dược tương khắc, thậm chí có thể nắn xương bằng tay không, ngay cả huyệt vị trên cơ thể người cũng hiểu biết như vậy.

Đây nào phải hiểu biết một chút.

Đây rõ ràng là nhân tài y học a!

Thẩm Dã cũng chủ động thò qua: "Thành thật đi, cậu chưa từng luyện qua bí thuật nào sau lưng chúng ta đúng không?"

Giản Tinh Xán bị nhìn như vậy khó tránh khỏi có chút khẩn trương, cậu nhẹ giọng nói: "Không có bí thuật gì cả, trước đây tôi từng thấy qua trong sách thôi."

"Thiệt hay giả." Thẩm Dã một bộ đừng có gạt tôi đấy nhá, thao thao nói: "Không lẽ là đại hồ ly, chuyên môn đến nhân gian tu hành?"

Giản Tinh Xán nhìn vẻ mặt thích thú của hắn, ôn thanh nói: "Vậy thì tôi chính là yêu quái, còn có thể ăn thịt người."

Thẩm Dã cười nhạo một tiếng, nói: "Cậu mới không ăn thịt người đâu!"

Giản Tinh Xán nhìn hắn, ánh mắt ngăm đen thâm trầm mang theo vài phần nghiêm túc không dễ phát hiện: "Vì sao lại nói thế? "

Năm đó cậu cứu được đứa trẻ bị bỏ rơi kia, hiện nguyên hình.

Dân làng đi ngang qua nhìn thấy, họ nói cậu là yêu quái ăn thịt trẻ con nên đã tập hợp các nhóm danh môn chính phái bao vây, diệt trừ Tề Võ Sơn.

Không phải tộc bọn hắn, tất có dị tâm.

Không có ai nguyện ý nghe cậu giải thích, không một ai tin cậu cả.......

Thẩm Dã cười lạnh nói: "Cậu ngốc như vậy, cho dù thực sự là đại hồ ly thì cũng là hồ ly ngốc."

Trương Sơn ở phía sau nói: "Cậu ấy rõ ràng là một con hồ ly tốt bụng."

Giản Tinh Xán bị bọn họ trêu chọc, có chút nghi hoặc nói: "Nếu là yêu quái, anh không sợ sao?"

Thẩm Dã giống như một đứa trẻ chìm đắm trong vở kịch, vừa uống nước vừa khoe khoang: "Yêu quái có gì đáng sợ chớ, mà nếu cậu là một con yêu quái thì cũng là một con yêu quái tốt bụng biết cứu người. Một số người còn đáng sợ hơn quái vật ấy chứ. Ví dụ như nhà tài trợ kia kìa, hại nhiều người như vậy, chẳng phải so với yêu ma quỷ quái còn đáng sợ hơn sao?"

Trong phòng nhất thời im lặng, mọi người đều không phản bác.

Bọn họ đang trò chuyện. Ngô Tấn Cương

- người ban đầu muốn đi vào do dự một lúc, cuối cùng vẫn là rời đi.

Trợ lý theo sau đưa điện thoại cho hắn nói: "Giám đốc, nhà tài trợ Bách Tú đăng Weibo."

Ngô Tấn Cương châm một điếu thuốc, cầm điện thoại qua xem, nhìn thấy nội dung video, đứng trước camera là người đàn ông phụ trách chính ngày hôm đó, hắn đã mất đi vẻ kiêu ngạo vốn có trước kia, thay vào đó lại trông rất chật vật trước ống kính, cuối cùng tự tát thẳng vào mặt mình, như cảm thấy một cái chưa đủ liền tát liên tiếp vài cái.

Trong video, hắn than thở khóc lóc, không chỉ thừa nhận lỗi lầm của mình trước công chúng mà còn bày tỏ sẵn sàng chấp nhận các biện pháp trừng phạt của pháp luật, mong được mọi người tha thứ.

Người trợ lý cất điện thoại, cảm khái: "Thái độ của hắn bây giờ với hôm trước như hai con người khác nhau. Tôi nhớ nhà tài trợ này rất kiêu ngạo, còn đặc biệt sĩ diện. Làm sao có thể đăng những thứ như này lên trước mặt công chúng như Weibo?, rất đáng sợ."

Ngô Tấn Cương ngậm điếu thuốc trong miệng:" Đáng sợ?"

Người trợ lý nghiêng mặt nghi hoặc: "Không đáng sợ sao?"

"Ài" Ngô Tấn Cương đi trên hành lang, nhìn thoáng qua bóng đêm đặc sệt bên ngoài, chậm chậm nói:" Nếu hắn không đăng, sẽ có thứ còn đáng sợ hơn chờ hắn. "

Thẩm Lâm Kiệt vì tiểu bằng hữu, cái gì cũng làm ra được.......

Hai người lướt qua hành lang.

Sau khi trợ lý tắt điện thoại, anh ta có chút lo lắng nói: "Lần này Xán Xán thực sự rất dũng cảm, nhưng nếu cậu ấy cứ như vậy, sau này việc quảng cáo kinh doanh có quá khó khăn để làm tiếp không? Những nhà tài trợ đó sẽ sợ cậu ấy gây chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!