Giản Trân ở phía sau nói: "Bây giờ chúng tôi sẽ công bố bảng xếp hạng bình chọn của tất cả học viên ở Tinh Quang 2022."
Không khí chợt khẩn trương, hít thở không thông.
Giản Tinh Xán thậm chí có thể cảm nhận được cơ thể vài người đang run rẩy rất lợi hại.
"Trương Sơn."
Là cái tên đầu tiên Giản Trân gọi, ánh mắt cô nhìn thẳng vào đám học viên: "Mời bạn đi ra khỏi hàng."
Toàn thân Trương Sơn căng thẳng, khi hắn bước ra, ánh mặt trời đọng trên người hắn, mồ hôi chảy từ trán rơi xuống mắt, nhưng hắn không chớp mắt một cái.
"Học viên Trương Sơn, bạn đã rất nỗ lực trong quá trình huấn luyện ở Tinh Quang, Khi dẫn dắt đội ngũ xếp hàng, bạn luôn là người ra về cuối cùng và là người đến đầu tiên. Bạn là một đại ca tốt trong lòng đồng đội và là một người anh cả, một cậu nhóc cứng rắn trong mắt khán giả. Cảm ơn sự đồng hành và cống hiến của bạn đối với mọi người ở Tinh Quang. Thứ hạng cuối cùng của bạn là…"
Bàn tay Trương Sơn vô thức siết chặt, hàm răng nghiến chặt gắt gao.
Giản Trân mỉm cười: "Thứ 37, chúc mừng bạn đã thành công bước vào giai đoạn thứ hai."
Khi cô nói xong, bầu không khí trở nên thoải mái hơn hẳn, tiếng vỗ tay và tiếng reo hò vang lên từ phía sau.
Lưng Trương Sơn thả lỏng, dù hắn quay lưng về phía các học viên, nhưng vẫn nghe rõ giọng nói phía sau, thậm chí còn có tiếng bạn bè hắn hô tới:
"Anh Sơn, anh là nhất!
"Tôi biết anh có thể làm được mà."
"Wo~ Thật tuyệt!"
Trương Sơn bước tới nhận tấm thẻ xếp hạng của mình. Khi tấm thẻ có phần lạnh lẽo tới trước mặt, chàng trai cao lớn căng thẳng, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn nhịn không được mà rơi nước mắt.
Giản Trân có chút hoảng, đưa tấm thẻ cho hắn.
Trương Sơn một bên lau một bên ngượng ngùng nói: "Không có việc gì, không có việc gì đâu cô Trân Trân."
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp thấy vậy liền nói:
"Đứa trẻ này thực chân thành a."
"Tôi cảm thấy có chút chua xót."
"Anh đã làm việc chăm chỉ rồi."
"Anh Sơn rất tốt, ngày thường rất chiếu cố bọn đệ đệ."
"Tôi cũng thấy vậy."
Bảng xếp hạng vẫn đang được đọc.
Nhiều người dần dần có được xếp hạng của mình.
Thẩm Lâm Kiệt nhìn bảng tên trong tay, đọc tên: "Thẩm Dã."
Thẩm Dã đang đứng trong đội ngũ liền bước ra trước. Hắn luôn là một thiếu niên phong độ, đẹp trai một cách hoang dã, dù là điệu nhảy làm bùng nổ toàn bộ sân khấu hay tính cách như một quả cầu lửa thì hắn vẫn giống mặt trời ấm áp, đẹp trai đến mức dù hắn đi đến đâu cũng là tiêu điểm thu hút sự chú ý.
Thẩm Lâm Kiệt nhẹ giọng: "Thứ 2."
Trong cuộc thi tuyển thường ẩn giấu một quy tắc ngầm, ba tuyển thủ đứng đầu đều sẽ dễ có vị trí ra mắt ổn định.
Thẩm Dã nhếch môi, đi đến trước mặt Thẩm Lâm Kiệt, cầm lấy tấm thẻ nói: "Em không làm mất mặt anh chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!