Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp rất hào hứng khi thấy cảnh này:
"Tôi cười chết mất."
"Vì sao tôi lại cảm thấy Hầu Vương và Thẩm ảnh đế rất tốt với nhau?"
"Hai người kia đang nhảy disco tới lui."
"Lăng Phong mau giữ hắn lại."
Khi những người còn lại trên đảo nghe được thông báo thì đã là hai giờ chiều, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là trò chơi kết thúc.
Khi giọng nói của Giản Tinh Xán xuất hiện trên loa phát thanh, mọi người đều ngạc nhiên.
Nghe cậu nói xong, trong số người còn đang lẩn trốn khắp nơi trên đảo, có người đứng lên nói: "Thì ra bản đồ kho báu nằm trong từng tấm thẻ của chúng ta, cho nên tôi mới thắc mắc tại sao tới giờ còn chưa có ai tìm được.!"
Những người khác như nhìn thấy ánh bình minh của chiến thắng:
"Vậy chúng ta hãy đến trung tâm thành thị tìm cậu ấy."
"Chúng ta hãy cùng nhau giải bản đồ."
"Như vậy chúng ta đều sẽ chiến thắng."
Mọi người đều rất phấn khích. Chỉ có An Triết đứng dậy và nói: "Tôi nghĩ tốt hơn hết là đừng vui mừng quá sớm. Ý tôi không phải là Giản Tinh Xán nói dối, nhưng không ai trong chúng ta dám chắc chắn liệu cậu ta có bị nhiễm bệnh hay chưa, đúng không?"
Nghe vậy những người khác liền bình tĩnh lại.
An Triết nói tiếp: "Nếu cậu ta đã bị nhiễm bệnh, chúng ta mà đi qua đó chẳng khác nào là bia ngắm sống, tặng đầu cho kẻ xâm lược."
Vì hắn nói lời này, những người muốn đến đó liền trở nên thành thật.
Sự nghi ngờ lại nảy sinh.
Mọi người đều do dự, không dám tiến một bước.
Lúc này có người mở miệng: "Vậy ngồi đây có thể thắng được không?"
Mọi người nhìn về góc đường, là Ô Lan Đạt Thố.
Ô Lan Đạt Thố là một người tương đối im lặng, hắn không thích nói chuyện và chỉ thích ăn uống. Người này rất giỏi nhảy múa và là người nói chuyện dựa vào thực lực. hắn không dễ thân cận với người khác, không nghĩ tới sẽ vì Giản Tinh Xán mà lên tiếng.
"Không cần biết Giản Tinh Xán có bị nhiễm bệnh hay không, nhưng nếu không có cậu ấy nói, liệu có ai biết được bí mật của bản đồ kho báu hay không?" Ô Lan Đạt Thố đứng dậy vươn vai: "Dù sao chết cũng không thể tránh khỏi, đi vào trung tâm xem một chút thì có sao?"
Những người khác đột nhiên cảm thấy lời nói của Ô Lan Đạt Thố cũng rất có đạo lý.
"Nếu nhóm thủ hộ chúng ta còn không thể tin cậy lẫn nhau, vậy còn có thể trông cậy vào ai?" Ô Lan Đạt Thố không hề để ý người khác nghĩ gì, chậm rãi bước đi: "Nếu mọi người sợ hãi, vậy tôi đi trước."
Trước khi hắn nói thì mọi người còn chưa tin tưởng Giản Tinh Xán, nhưng khi hắn lên tiếng, mọi người dường như bớt sợ hãi hơn.
"Đúng vậy, lúc đầu nhóm chúng ta có 100 người."
"Nếu đoàn kết lại thì có lẽ chúng ta đã thắng từ lâu rồi."
"Nếu lúc đó mình tin tưởng nhau hơn thì nhanh rồi."
"Được rồi, tôi cũng sẽ đi, cùng lắm thì mạo hiểm!"
Mọi người lần lượt hướng về trung tâm thành thị. An Triết có chút kinh ngạc vì bọn họ đổi ý nhanh như thế, nhẹ giọng nói: "Mọi người..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!