Khi tiếng loa phát xong, cả hòn đảo đều yên tĩnh, nhưng bầu không khí nguy hiểm đã lan rộng ra.
Giản Tinh Xán có chút lo lắng khẩn trương.
Cậu đặt chiếc hộp lại chỗ cũ, định đi dọc theo con đường thì gặp được một người.
An Triết ngạc nhiên gọi: "Xán ca!"
Giản Tinh Xán cũng rất ngạc nhiên khi thấy hắn, nhẹ gật đầu: "Là tôi."
"Thật vui khi được gặp anh ở đây." An Triết chạy tới thật nhanh, nhưng không ngờ Giản Tinh Xán lại lùi một bước, có chút cảnh giác nhìn hắn: "Cứ đứng đó là được."
An Triết sửng sốt, vội vàng nói: "Em là người thủ hộ."
Giản Tinh Xán không nói gì cả.
An Triết sợ cậu không tin: "Thật mà, em sẽ cho anh xem thẻ của em."
Giản Tinh Xán không ngờ hắn lại trực tiếp đưa ra như vậy, nhưng khi nhìn thấy mặt sau thẻ của An Triết, quả thực là một icon đại thiên sứ, đúng là người thủ hộ, không có vấn đề gì.
An Triết cất thẻ đi, nói: "Bây giờ anh tin em rồi chứ."
Giản Tinh Xán nhẹ gật đầu.
An Triết chủ động nói: "Vậy chúng ta cùng nhau đi đi, em sợ quá."
Giản Tinh Xán lắc đầu nói: "Tôi muốn đi một mình."
Cậu trực tiếp từ chối, không hề cho chút mặt mũi.
An Triết sửng sốt, vốn dĩ hắn muốn Giản Tinh Xán làm vật chết thay, không ngờ tên này lại không bị lừa.
"Chúng ta đi cùng nhau sẽ giúp đỡ được nhau." An Triết không bỏ cuộc: "Anh sợ em kéo chân sau anh à?"
Giản Tinh Xán nói: "Không phải, tôi quen đi một mình."
An Triết thấy cậu dầu muối không ăn, đành phải chịu thua, nhưng ánh mắt rất tinh: "Anh Xán, vừa rồi em thấy hình như anh đã lấy thứ gì đó, là cái gì thế?"
Giản Tinh Xán không có ý định che giấu: "Đạo cụ."
An Triết chủ động nói: "Em có thể nhìn qua không?"
Giản Tinh Xán lấy nó ra khỏi túi và đưa cho hắn xem. An Triết hỏi, "Cái thẻ này có chức năng gì không?"
Chức năng của từng vật phẩm đều rất đặc biệt, ngay cả người cùng nhóm tự tiện hỏi thăm cũng không được tốt lắm.
Giản Tinh Xán do dự một lúc, nghĩ xem có nên nói không.
An Triết dường như tỉnh táo lại, nhẹ nhàng nói: "Quên đi, Xán ca nếu không muốn nói thì hãy quên đi. Em biết anh vẫn không tin tưởng nên em sẽ tự đi vậy."
Giản Tinh Xán không hiểu vì sao hắn lại nói như thế.
Vẻ ngoài của An Triết rất thanh tú và mềm mại, bây giờ trông rất ủy khuất: "Anh Xán, anh phải đi cẩn thận."
Giản Tinh Xán do dự một lúc, cậu vẫn chưa quen với việc ở cạnh An Triết, liền quay người đi rồi.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp có chút xúc động khi nhìn thấy cảnh này:
"An Triết bảo bối thực thiện lương, không che đâu mưu mô chi hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!