Chương 3: Gặp Ảnh Đế

Ánh mặt trời tháng ba ấm áp.

Giản Tinh Xán ngồi trên xe đi tới tiệc mừng thọ của Từ lão, cậu ngồi trong xe có chút khó chịu xoa xoa giữa mày.

Bên cạnh truyền đến tiếng An Triết , dò hỏi: "Giản ca làm sao vậy, có phải không thoải mái không?"

Giản Tinh Xán nhàn nhạt lên tiếng.

"Vậy lát em nói giúp là anh không thoải mái với mọi người, một hồi tới nơi anh liền tìm phòng nghỉ nghỉ ngơi cho tốt đi." An Triết đương nhiên hy vọng cậu đừng chiếm đi sự nổi bật của hắn, tươi cười đầy mặt nói: "Anh không cần miễn cưỡng chính mình."

Giản Tinh Xán nhàn nhạt nhìn hắn một cái, liếc mắt một cái như đem tiểu tâm tư của An Triết nhìn thấu : "Anh không thoải mái, em liền thật cao hứng?"

An Triết tươi cười trên mặt cứng lại : "Đâu, nào có."

Giản Tinh Xán không nói chuyện.

"Em, em chính là quan tâm anh a!" An Triết giải thích có chút hoảng loạn, âm thanh còn mang theo ủy khuất: "Hơn nữa em vui vẻ, là bởi vì em trước giờ chưa tham gia qua bữa tiệc nào long trọng như vậy, em, em không giống ca ca từ nhỏ được ở bên ba mẹ, đây là lần đầu tiên tới nơi như vậy cho nên có chút cao hứng, ca ca sẽ không cười em, cảm thấy em chưa hiểu việc đời đúng không, em......"

Giản Tinh Xán nhíu nhíu mày.

Lưu thị bên cạnh vội vàng an ủi nói: "A Triết, đừng thương tâm, về sau cơ hội như vậy nhiều lắm, hơn nữa mấy năm nay con vẫn luôn vất vả luyện tập múa hát, tiệc lần này có mời đạo diễn lớn cùng tiền bối giới giải trí tới rất nhiều, khẳng định đều sẽ thích con, Tinh Xán nó là ca ca con, nó đương nhiên sẽ vì con mà cao hứng!"

An Triết chờ mong nhìn về phía Giản Tinh Xán dò hỏi: "Thật vậy không?"

Giản Tinh Xán nhìn hắn một cái, không để ý tới hắn, không nói chuyện.

An Triết lâm vào xấu hổ ngắn ngủi , nhưng hắn rất nhanh điều chỉnh tốt trạng thái, thậm chí trong mắt còn hàm chứa chút chờ mong, mở miệng nói: "Nghe nói Từ lão gia cùng Thẩm gia có giao tình, con hôm nay sẽ có cơ hội được nhìn thấy Thẩm ảnh đế a, nếu có thể nhìn thấy anh ấy thì ước mơ của con đã thành hiện thực, anh ấy chính là thần tượng của con!"

Bên trong xe lâm vào yên tĩnh, đều là tiếng An Triết .

Ngay lúc này, An Triết bỗng nhiên nhìn về phía Giản Tinh Xán, mang theo chút ý thử: "Giản ca, Từ lão gia thương anh như vậy, nếu là anh, ông ấy khẳng định sẽ dẫn anh đi gặp Thẩm ảnh đế đi!"

Giản Tinh Xán do dự một lát, chần chờ nói: "Thẩm...... Kiệt?"

An Triết cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc , hắn sửa lại lời nói : "Không phải Thẩm Kiệt, Giản ca như thế nào đến Thẩm ảnh đế cũng không biết, trưởng tử họ Thẩm danh tiếng đỉnh cao, đạt giải thưởng Hoa tam, ảnh đế trẻ tuổi thành công nhất, Thẩm Lâm Kiệt a!"

Ở giới giải trí, Thẩm Lâm Kiệt là một truyền thuyết, cũng là một huyền thoại.

18 tuổi đóng trong bộ tác phẩm điện ảnh đỉnh nhất liền trở thành kinh điển nhà nhà đều biết, xuất thân hào môn Thẩm gia, tài sắc vẹn toàn, mấu chốt nhất là nổi tiếng nhiều năm đến nay vẫn như cũ không dính tai tiếng, thậm chí nhiều năm chiếm bảng, trở thành người luôn được chọn là TOP1 nam nhân bạn muốn gả nhất, không ai có thể vượt .

Giản Tinh Xán chớp chớp mắt, dưới ánh mắt chờ mong của An Triết , nhàn nhạt gật gật đầu: "Ừm."

An Triết khó nén kích động, thậm chí còn sửa sửa quần áo của mình, nhấp môi cười nói: "Nghe nói anh ấy hôm nay cũng tới, cũng không biết có thể gặp được hay không."

Giản Tinh Xán không nói tiếp.

Trên thực tế cậu đối với thế giới này phần lớn nhận thức dựa vào chút ký ức mỏng manh của nguyên chủ.

Đây là một thế giới xa lạ, mà cậu như người ngoài vậy, hoặc là nói, cậu căn bản không để bụng, bởi vì nơi này cùng cậu không có quan hệ........

Xe cuối cùng dừng lại ở sơn trang phía trước, đây là một trang viên rộng lớn huy hoàng, đem đến cho người ta một cảm giác toàn thân khí phái, đặc biệt là bên ngoài siêu xe nhiều như nước chảy, Từ lão gia tiếng tăm lừng lẫy, là một nghệ thuật gia, lần này ông đại thọ 80, thượng lưu tới mừng thọ chỉ tính quan hệ cũng đã nối liền không dứt.

Lúc Giản Tinh Xán đi ngang qua, nghe được không ít người nghị luận :

"Nghe nói Thẩm Lâm Kiệt Thẩm ảnh đế về nước."

"Là Thẩm trưởng tử đi."

"Đúng vậy, ông xem đại thọ của Từ lão gia lại thấy nhiều cô nương ăn diện lộng lẫy, ông nghĩ họ tới đây vì ai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!