Chương 27: Cậu Rất Giống Con Trai Bà

Đêm nay định rõ là một đêm không ngủ.

Để chúc mừng cuộc thi thành công tốt đẹp, nhà ăn tối nay đã chuẩn bị bữa lẩu tối cho mỗi thí sinh, tất cả máy quay phát sóng trực tiếp cũng tới, ngay cả khán giả cũng có thể cảm nhận được niềm vui của mọi người nơi đây.

Nhưng lúc này mọi người đang nói chuyện rôm rả:

"Tôi vừa nhìn thấy có người ra khỏi đảo."

"Ai nha?"

"Hình như là học viên." 

"Tôi nghe nói cậu ta bị ngất."

"Hình như bị viêm dạ dày cấp tính, đã được đưa đi bệnh viện..."

Hòn đảo Tinh Quang tư nhân có trực thăng, từ đảo đến bệnh viện chỉ mất chưa đầy nửa giờ.

Khi Giản Tinh Xán tỉnh lại sau cơn hôn mê, cậu có chút bối rối, những gì cậu nghe được trước khi bất tỉnh là giọng nói lo lắng của người phụ nữ kia, nhưng cơn đau dữ dội đã khiến cậu không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Cậu còn chưa mở mắt đã nghe thấy tiếng nói từ xa truyền đến, có chút lo lắng:

"Bác sĩ, khi nào đứa nhỏ này sẽ tỉnh lại?"

"Bệnh có nghiêm trọng không?"

"Bây giờ cậu bé có thể ăn cái gì?"

Bác sĩ ở bên cạnh giải thích: "Nếu mọi thứ suôn sẻ, tối nay cậu ấy sẽ tỉnh lại. Bệnh viêm dạ dày cấp tính chắc chắn là do dị ứng. Chúng tôi phát hiện ra cậu ấy có phản ứng khó chịu với đậu phộng và bánh mochi, nhưng chỉ là một lượng nhỏ thôi, đáng lẽ không nên xảy ra vấn đề nghiêm trọng như thế, nguyên nhân lớn nhất là do thân thể đã chịu quá nhiều nội thương trong vòng nửa năm, cơ thể gần đây đã làm việc với tần suất cao, không thể nghỉ ngơi và bồi bổ kịp thời.

Mới thành ra như vậy…"

Những âm thanh xung quanh cậu tiếp tục vang lên, mãi không ngừng.

Giản Tinh Xán tỉnh dậy với tiếng động như vậy. Khi mở mắt ra, cậu nhìn thấy trần nhà của bệnh viện và mùi thuốc khử trùng quen thuộc.

Tiêu Lâm là người đầu tiên phát hiện ra, bà chạy tới, vừa lo lắng vừa ngạc nhiên nói: "Cháu tỉnh rồi à?"

Giản Tinh Xán nghiêng đầu nhìn, nhìn thấy khuôn mặt hiền lành và tốt bụng của người phụ nữ, đôi lông mày liễu hiếm hoi và một đôi mắt dịu dàng, nhân hậu. Bà ấy buộc tóc cao, mặc một chiếc váy trắng trông giản dị và thanh lịch. Bà nắm lấy tay Giản Tinh Xán và hỏi: "Thấy thế nào rồi? Có khó chịu ở đâu không?"

Giọng nói của nàng khiến Giản Tinh Xán cảm thấy hoảng hốt vô cớ.

Mơ hồ nhớ rõ lần trước kia cậu tỉnh dậy từ phòng bệnh, cậu phải đối mặt với những lời buộc tội chỉ trích, nhưng lần này, cậu lại được đối xử nhẹ nhàng quan tâm.

Giản Tinh Xán nói, giọng có hơi khàn: "Cháu không sao a."

Tiêu Lâm nhìn khuôn mặt tái nhợt của cậu, mũi bà đau xót: "Như thế này còn nói không sao. Viêm dạ dày cấp tính nguy hiểm lắm. May mắn là cậu đã gặp được tôi đó, nếu không thì thật là khủng khiếp, cậu sẽ ra sao chứ?"

Giản Tinh Xán bối rối an ủi nàng: "Cháu ... không còn cảm thấy đau nữa."

Tiêu Lâm trông như sắp khóc lần nữa.

Bên ngoài phòng bệnh có người đi tới, là Giản Trân, cô nói: "Mẹ đừng khóc nữa, mẹ dọa Xán Xán thì làm sao? Cậu ấy chỉ đau dạ dày, chưa chết đâu. Mẹ cứ khóc như thế thì cậu ấy còn tưởng bị bệnh nan y đấy!"

Tiêu Lâm cười lớn đứng dậy: "Quay lại rồi?"

Giản Trân gật đầu nói với Giản Tinh Xán : "Xin lỗi, mẹ tôi là người như thế đó, bà rất dễ xúc động, đừng quá lo lắng."

Cậu chậm rãi lắc đầu. Khi còn ở Tề Võ Sơn, mẫu thân cậu cũng là một tiểu thư được phụ thân yêu thương. Mẫu thân có lo lắng chuyện gì phụ thân cũng sẽ tìm cách giải quyết cho bà, bề ngoài bà là người hay khóc sướt mướt, nhưng thực ra bà là một người phụ nữ rất mạnh mẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!