Giản Tinh Xán từ khi xuyên qua thế giới này đã qua hai ngày.
Cậu cũng chậm rãi thích ứng với thế giới mới, so với thế giới trước của cậu thì hoàn toàn kỳ lạ, thế giới của cậu là đại lục tu chân, người ở đấy ngự kiếm phi hành, linh khí tràn đầy, thành trấn đại đa số đều dựa vào núi sông, hoa thơm, chim hót.
Mà thế giới này, từ cửa sổ nhìn ra tất cả đều là tòa nhà cao ốc, mọi người đều không có tu vi, đi ra ngoài đều dựa vào công cụ, giao thông phát triển, di chuyển tiện lợi, điều này với cậu mà nói thì là một thế giới xa lạ, may mắn là trong thân thể cậu còn xót lại ký ức mong manh của nguyên chủ, cậu mới không bị lộ.
Cậu chết mà sống lại.
Đi tới một thế giới xa lạ, tới một thân thể xa lạ.
Còn có một đám người xa lạ.
"Tinh Xán……"
Có thanh âm từ ngoài cửa truyền đến, suy nghĩ của Giản Tinh Xán bị lôi trở lại, cậu xoay người nhìn về phía cửa, chỉ thấy một phu nhân đang đứng nhìn mình, ăn mặc đẹp đẽ quý phái, bước nhanh tới, thân thiết lôi kéo tay Giản Tinh Xán, vẻ mặt quan tâm : "Con không sao chứ?"
Giản Tinh Xán mở miệng, buột miệng thốt ra: "Mẹ?"
Ký ức nguyên chủ còn sót lại làm cậu theo bản năng gọi ra một tiếng.
Phu nhân ngẩn người, tiếp theo bà có chút thân mật giữ chặt tay Giản Tinh Xán, ra vẻ quan tâm tươi cười: "Tinh Xán, mẹ mấy hôm trước ở nước ngoài, vừa trở về liền nghe được chuyện của con cùng An Triết, đứa nhỏ kia không hiểu chuyện, khẳng định là chọc con buồn rồi, nếu con bị ủy khuất gì thì nói ra, mẹ khẳng định sẽ giáo huấn tốt, cho con làm chủ!"
Giản Tinh Xán nhìn gương mặt hiền từ của phu nhân có chút sững sờ, cuối cùng vẫn là chậm rãi lắc đầu.
Nhưng phu nhân thấy Giản Tinh Xán không nói lời nào, liền mở ra một cà mèn nói: "Nào, mẹ hầm canh gà cho con rồi đây, con mau uống, bổ thân mình."
Giản Tinh Xán nhìn phu nhân chuẩn bị canh cho mình bận trước bận sau, có chút xuất thần, thẳng đến khi chén canh đã được đưa đến trước mặt cậu, canh gà mang theo hương thơm, vẫn còn nóng, là mùi vị của nhân gian .
Phu nhân ôn nhu nhìn cậu, cười nói: "Nào, con uống thử xem sao?"
Giản Tinh Xán chậm rãi cầm lấy cái muỗng nhấp một ngụm, mới gật đầu: "Uống ngon lắm."
Phu nhân thở phào nhẹ nhõm vội nói: " Uống nhiều chút, uống ngon thì lần sau mẹ lại hầm cho con."
Giản Tinh Xán cầm lấy cái muỗng để uống, nhân tiện nhấm nháp hương vị trong miệng, một bên lại nhẹ nhàng gật đầu, cậu bị trận pháp phong ấn sắp được trăm năm, năm tháng dài đằng đẵng, cậu không tiếp xúc với ngoại giới, càng không tiếp xúc với người nào, năm ấy bị phong ấn cậu mới vừa đủ 18 tuổi, phụ thân mâu thân cùng ca ca tỷ tỷ qua đời, làm tâm cậu như tro tàn.
Đã rất lâu rồi, không ai quan tâm cậu như vậy.
Giản Tinh Xán trong lòng có chút ấm áp, cậu nhìn về phía phu nhân, thanh âm nhẹ nhàng: "Cảm ơn."
Lưu thị có chút quái dị, thậm chí đánh giá Giản Tinh Xán, giống như thấy cậu hôm nay có chút kì lạ.
Giản Tinh Xán nghi hoặc ngẩng đầu: "Làm sao vậy ạ?".
Lưu thị lắc lắc đầu, bà vén tóc mái ở thái dương lên, nói thấm thía: "Xán Xán, con với An Triết ngã xuống cầu thang mẹ đã nghe nói, việc này mẹ khẳng định chỉ là ngoài ý muốn, nhưng Xán Xán a, con phải biết mẹ và ba ba con đều là rất thương con, An Triết đứa nhỏ kia mẹ sẽ dạy lại nó, con cũng đừng để ở trong lòng, con biết nó từ nhỏ đã bị lừa bán mà, một người không nơi nương tựa cũng không có ba mẹ bên cạnh từ bé, mấy năm nay mới về nhà, mẹ tin con sẽ không so đo với đệ đệ đúng không?"
Không nơi nương tựa.
Giản Tinh Xán hơi dừng lại, lòng cậu như bị hẵng một chút.
Không bao lâu sau khi phụ thân mẫu thân đột nhiên ly thế, lần cuối gặp mặt bọn họ cậu cũng chưa kịp nhìn, thậm chí không thể chấp nhận sự thật trong một trăm năm tiếp theo, tất cả những gì cậu phải chịu đựng là sự tra tấn vô tận, không có điểm kết thúc. Khi trận pháp tan vỡ, linh hồn của cậu bị dập tắt, điều mà cậu cảm nhận được lúc đó không phải là đau đớn mà là một sự giải thoát.
Cậu thật sự hạnh phúc.
Suốt quãng đời còn lại, cậu sống trong những suy nghĩ, kỷ niệm của gia đình, chịu đủ vất vả.
Có lẽ cái chết mới có thể đoàn tụ với gia đình.
Lưu thị còn đang nói: "Tinh Xán, chuyện con cùng Hạc Vân mẹ đã biết, hai đứa khẳng định là có hiểu lầm phải không, không sao cả, mẹ nhất định sẽ giúp con cùng nó giải thích rõ ràng, Hạc Vân cũng gọi cho mẹ, nói trong lòng vẫn thương con, hôn ước này khẳng định sẽ còn tiếp tục, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!