Chương 15: Nói Cho Sư Huynh Biết Cậu Đang Hận Ai

Lúc đó, không khí trên sân khấu như bị đóng băng.

Mọi người đang nói chuyện sôi nổi cũng không dám lên tiếng hay bình luận nữa, bởi vì từ trước tới nay chưa ai gặp qua tình huống như thế này, làm sao một thí sinh sau khi được đánh giá có thể quay lại sân khấu biểu diễn lần nữa? Đây là cạnh tranh công bằng với những người khác sao?.

Nhưng tình huống kỳ lạ này đã được đặt ra trước mắt.

Dù sao, cũng không phải do Giản Tinh Xán yêu cầu tỷ thí.

Ngược lại, là do đội nhóm bên kia chủ động yêu cầu.

Mọi người khe khẽ thầm thì, bỗng nhiên, có giọng nói trầm thấp hữu lực vang lên từ bàn của các vị cố vấn: "Được thôi."

Ánh mắt của khán giả đều tập trung về phía đó.

Khuôn mặt tuấn tú và dáng người cao lớn của Thẩm Lâm Kiệt mang đến cho người ta một cảm giác áp bức vô hình. Ánh mắt của người đàn ông xuyên qua đám đông rơi trên Giản Tinh Xán, chậm rãi nói: "Nếu cậu có dị nghị gì, vậy thì tiến lên đây, trên sân khấu chỉ nói chuyện bằng thực lực."

Trong lòng mọi người có chút rung động.

Dù sao cố vấn chính của《 Tinh Quang 》 vẫn là Thẩm Lâm Kiệt. Những gì anh ấy nói gần như đại diện cho toàn bộ tổ chương trình vậy.

Nếu Giản Tinh Xán dối trá sẽ còn chọc tới vị cố vấn kia, hậu quả thật đúng là không lường trước được.

Thẩm Dã đầu đổ mồ hôi hột, lặng lẽ kéo tay Giản Tinh Xán một phen: "Được rồi mà, tha cho tim tôi đi, lừa anh ta chỉ có……"

Ánh mắt Giản Tinh Xán quá mức bình tĩnh, không chút do dự đứng dậy, đi tới sân khấu.

Mọi người đều vô thức dõi theo cậu.

Giản Tinh Xán đã tới dưới sân khấu, ánh mắt cậu cùng An Triết đối nhau, bốn mắt nhìn nhau như có sóng ngầm mãnh liệt, An Triết nhỏ giọng nói: "Em biết anh không chơi được đàn tranh, dù sao bây giờ vẫn còn có thể cứu vãn, em giúp anh nói với các vị cố vấn cho anh đi xuống nhé?"

Giản Tinh Xán đưa mắt nhìn hắn một cái.

Đôi mắt to của An Triết chớp chớp, thoạt nhìn vừa vô tội lại vừa thiện lương.

Giản Tinh Xán chậm rãi mở miệng: "Có rất nhiều thứ em sẽ không hiểu."

An Triết cứng đờ cả người, nhìn chằm chằm Giản Tinh Xán.

Giản Tinh Xán đi tới trước đàn tranh, so với An Triết vừa rồi đánh đàn còn cần dùng nhạc kèm, thì lúc người đánh nhạc ở dưới hỏi Giản Tinh Xán, cậu lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu từ chối.

Có tiếng của vị cố vấn nào đó truyền đến: "Bắt đầu đi."

Ánh đèn trên sân khấu liền tắt trong nháy mắt.

Giản Tinh Xán đứng thẳng ở trước đàn, suy nghĩ có chút bay xa, thực ra cậu đã không chạm vào cây đàn gần một trăm năm rồi, lần cuối cùng cậu chơi đàn đã lâu đến mức không thể nhớ được đã qua bao nhiêu năm nữa. Nhưng sau khi tay cậu v**t v* qua dây đàn, dường như có ký ức mãnh liệt trào về, âm thanh đã vang lên.

Âm thanh trong trẻo của đàn tranh vang vọng khắp hội trường.

Âm nhạc nghe thoải mái và vui tươi. Sau khi bỏ nhạc kèm, ưu điểm của tiếng đàn tranh trong trẻo không hề u buồn đã hoàn toàn lộ rõ.

Mọi người dần dà bị hấp dẫn, đem lực chú ý hoàn toàn đặt ở tiếng nhạc.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng có thêm bình luận:

"Không phải nói 《 Vấn thiên 》 là câu chuyện bi kịch sao, tôi một chút cũng không thấy giống ?"

"Đúng vậy……"

"Âm điệu thực nhẹ nhàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!