Khi bài hát 《 Bản Sắc Dân Tộc Rực Rỡ Nhất 》vang lên, toàn bộ bầu không khí trở nên bất động.
《 Tinh Quang 》 dường như biến thành tinh quang đại đạo, dưới đài các nhóm nam ăn mặc thời thượng đều như dừng lại một khắc, đèn tụ quang rơi xuống, có tiếng ca vang lên:
"Đất trời mênh mông là tình yêu của ta......"
"Dưới chân núi xanh trùng điệp hoa đang nở rộ......"
"Cong cong nước sông từ bầu trời đổ xuống......"
"Chảy về vùng biển lộng lẫy lung linh......"
Mọi người chỉ cảm thấy rằng vào lúc nghe âm thanh này, họ không phải đang đi xem cuộc thi, mà giống như trở về tuổi thơ xa xôi, thời tiết thật dễ chịu. Ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ, trước mắt là đồng quê rộng lớn. Thời khắc này, chính mình là ai cũng không nhớ rõ.
Giản Tinh Xán hát rất nghiêm túc.
Thanh âm phi thường thanh triệt, động lòng người.
Rõ ràng ca từ có hương vị của đất, nhưng khi cậu hát lại có cảm giác như làn gió thổi qua bờ liễu. Nó không những không khiến người ta cảm thấy thô thiển hay th* t*c mà ngược lại làm người ta không tự giác bị cuốn hút, hấp dẫn.
"Bạn là áng mây đẹp nhất trong lòng tôi......"
"Rót đầy rượu ngon làm người lưu lại......"
Khuôn mặt cậu yên lặng, nghiêm túc, mọi người nghe thấy giai điệu này theo bản năng muốn cười, giải trí được đặt lên trên hết nhưng cậu dường như đem đến bài hát chân chính, như một sự dũng cảm, giọng hát mang theo khí chất thiếu niên trẻ trung, dù không còn có ai nghiêm túc đối với bài hát thì cậu vẫn nghiêm túc mà hát, hát về gió thổi qua bóng râm mặt cỏ, hát về đám mây cùng giao nhau giữa chân trời xanh thẳm, hát về ngọn núi uốn lượn chạy dài.
Giọng hát của cậu không được đào tạo chuyên nghiệp và không có kỹ năng đặc biệt nhưng cảm xúc của anh rất thuần túy, có sức cuốn hút.
"Tôi nghe thấy trong lòng bạn âm thanh kia động lòng tiếng trời."
"Bỗng nhiên, một đêm hoa đào nở rộ trong gió xuân."
Toàn bộ đại sảnh đều là giọng ca thanh thuần kia, lại một phen thanh triệt tươi mát thấm vào ruột gan.
Khi bài hát kết thúc, khán giả im lặng một lúc, sau đó liền vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt, tiếng reo hò và cả tiếng huýt sáo:
"Tuyệt vời!"
"Cậu thực sự chọn bài hát này ư!"
"Wo~~!"
Một đám thanh âm lộn xộn từ miệng các tuyển thủ phát ra, mặc dù biểu diễn đã kết thúc cũng không có dấu hiệu dừng lại, khi Giản Trân cầm lên micro, các học viên cười hì hì nghị luận cũng không dừng.
Giản Trân mở miệng: "Mọi người yên lặng một chút."
Nhưng như cũ vẫn có các tuyển thủ cợt nhả.
Thẩm Lâm Kiệt nãy giờ vẫn chưa có phản ứng gì, mở mic lên, người đàn ông hơi nhướng mày, giọng nói trầm trầm uy lực nhưng lại truyền khắp hội trường: "Buồn cười đến thế sao?"
Các học viên đều cứng đờ.
Sức ảnh hưởng của Thẩm Lâm Kiệt không phải bàn cãi, rất nhiều người cợt nhả nháy mắt liền thu liễm.
"Là cảm thấy bài hát buồn cười hay là người buồn cười?" Thẩm Lâm Kiệt ánh mắt trầm như nước, anh nhìn về phía mọi người, thanh âm mang theo trọng lượng: "Mặc kệ là âm nhạc hay nghệ thuật nào thì vẫn là buổi biểu diễn của bản thân, chỉ cần là đứng ở trên sân khấu, thì không có sự phân biệt đắt rẻ sang hèn."
Lời của anh vừa dứt, cả đại sảnh đều im lặng.
Ngay cả những học sinh lúc đầu còn cười đùa cũng trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. Khi nhìn tới Thẩm Lâm Kiệt, trong mắt bọn họ tràn đầy kính trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!