Khi Giản Tinh Xán tỉnh lại, bên tai truyền đến vài âm thanh:
"Sao còn chưa tỉnh?"
"Không phải là chết rồi chứ......?"
"Ước gì cậu ta chết luôn cho rồi ! Đồ kéo chân sau!"
"Suỵt, nói nhỏ chút......"
Thanh âm vụn vặt từ xa truyền đến, vờn quanh ở bên tai mãi không dứt, như muốn cưỡng ép người từ trạng thái hôn mê mau chóng tỉnh lại.
Giản Tinh Xán mở bừng mắt.
Lọt vào trong tầm mắt là trần nhà màu trắng, hơi chói mắt. Bị nhốt ở đại trận Tề Võ Sơn tối đen cả trăm năm, cậu đã lâu không tiếp xúc với ánh sáng, cuối cùng cũng được thấy sao?..
N
hất thời lại không rõ hôm nay là hôm nào........
Chưa đợi cậu phản ứng, liền có người vội vàng vọt tới, hô lớn: "Hay lắm, tôi biết ngay cậu đang giả chết mà!"
Trên giường bệnh, Giản Tinh Xán nghi hoặc nhìn về phía người đối diện.
Cao Hạc Vân còn muốn trách cứ, vô tình đối diện với đôi mắt cậu thì đột nhiên im bặt, đó là một đôi mắt đầy dứt khoát điểm chút thuần túy, mang theo ánh nước long lanh vô tội vô cùng xinh đẹp, ánh mắt đó làm hắn sinh ra ý muốn bảo hộ, không nỡ tổn hại đến cậu, ngay cả lời chuẩn bị nói cũng chợt nghẹn lại.
Giản Tinh Xán có chút chần chờ mở miệng nói: "Ngươi...... Là?"
Cao Hạc Vân khôi phục lý trí, đổi lại thành tâm trạng chán ghét: "Cậu ở đây ngẩn người cái gì?"
Giản Tinh Xán bỗng nhiên gặp thái độ hùng hổ doạ người như vậy, nhíu mày.
Cao Hạc Vân mặc đồ tây giày da, dáng vẻ cũng anh tuấn, lời nói ra lại không lưu tình chút nào: "Thật không nghĩ tới cậu còn có thể ác độc như vậy, An Triết em ấy rốt cuộc đắc tội với cậu chỗ nào mà cậu lại muốn đẩy em ấy xuống lầu, tôi biết trước kia cậu hay tùy hứng làm bậy, tôi là vị hôn phu của cậu, không sai, cũng biết cậu thích ăn giấm, nhưng tôi không phải đã giải thích cho cậu rồi sao, tôi cùng An Triết chỉ là bạn bè bình thường mà thôi!"
Đôi mắt Giản Tinh Xán híp lại, dò hỏi: "Vị hôn phu?"
Cao Hạc Vân hừ nhẹ một tiếng, có chút chán ghét cùng không kiên nhẫn tiếp nhận cái thân phận này, tiếp tục răn dạy cậu: "Ngày thường cậu hồ nháo còn chưa tính, An Triết em ấy chính là đệ đệ cậu a, cậu cũng hạ thủ được!"
Giản Tinh Xán nghe được lời này liền ngẩn người.
Cậu làm gì có đệ đệ, người nhà của cậu đã sớm bị lửa lớn thiêu rụi tại tông môn trăm năm trước cơ mà.
Thế giới mà cậu sống là đại lục tu chân.
Cậu là linh miêu cận huyết tồn tại cuối cùng, hơn nữa là linh miêu chiêu tài.
Tổ tiên bọn họ từng có huyết thống linh miêu, cậu là đứa con có huyết thống linh miêu còn sót lại sau trăm ngàn năm, người nhà của cậu vì bảo hộ cậu mà luôn cư xử thận trọng, từ trước đến nay luôn giúp đỡ mọi người và làm điều tốt.
Thẳng đến một ngày, sự tồn tại của cậu bị thế nhân biết đến.
Những người gọi là danh môn chính phái kia nói cậu là tội ác, điềm xấu dính thân, mọi người cùng bao vây tiêu trừ, lửa đốt tông môn, người nhà của cậu, toàn bộ tông môn gắn liền với cậu từ nhỏ đều táng thân trong biển lửa.
"Đủ rồi, đừng nói nữa!" Có người từ cửa vọt tiến vào, thân hình thanh tú đi đến bên cạnh Cao Hạc Vân: "Hai ngươi đừng vì em mà cãi nhau, Vân ca ca, là chính em không cẩn thận ngã xuống cầu thang, Giản ca không có liên quan gì hết, đều là em, là do em bất cẩn."
Giản Tinh Xán nghi hoặc nhìn về phía người đang nói chuyện.
Cậu không quen biết hai người trước mặt, cũng không rõ hai người kia ở đây kẻ xướng người hoạ nói cái gì, lúc trận pháp ở Tề Võ Sơn tiêu tán, cậu hồn phi phách tán, đáng lẽ nên biến mất, hiện giờ lại bỗng nhiên trọng sinh vào cơ thể một người xa lạ.
Cao Hạc Vân lo lắng an ủi An Triết, ôn thanh nói: "An Triết, em không cần hiểu chuyện như vậy, lúc cậu ta đẩy em xuống chúng ta đều thấy được, tuy cậu ta cùng anh từng có...... hôn ước, cũng không phải là lý do để cậu ta làm ra loại chuyện xấu xa này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!