Đây quả thực là một kinh hỉ bất ngờ.
Ta sống ở thế giới này hơn mười năm, thế mà lại gặp được đồng hương xuyên không?
Tuy là NPC mà ta muốn tiêu diệt...
Để tỏ rõ thân phận, ta thử thăm dò:
"Cung đình ngọc dịch tửu?"
Chất tử Sở Quốc ngẩng đầu nhìn ta:
"Thái tử phi nương nương muốn dùng rượu sao? Vừa hay ta có mang theo mỹ tửu tự mình ủ từ Sở Quốc đến đây."
Chất tử Sở quốc gọi thuộc hạ, dâng rượu cho các chất tử khác trước, rồi tự mình rót hai chén, đưa đến trước mặt ta và Tam hoàng tử:
"Điện hạ, nương nương, mời."
Ta có chút mờ mịt trước loạt hành động, nhưng trong lòng vẫn tin chắc Chất tử Sở quốc là người xuyên không.
Hừ, giả bộ.
Chất tử Sở Quốc tuy có chút ti tiện, nhưng rượu ủ lại cực kỳ tuyệt hảo.
Hương thơm nồng đậm, hậu vị còn thoang thoảng vị ngọt.
Mọi người uống xong đều tấm tắc khen ngợi, cụng ly liên tục.
Nhưng chỉ khi ta rót rượu lần nữa, mới bị chất tử Sở Quốc ngăn lại:
"Nương nương, rượu ngon tuy ngon, nhưng chớ uống nhiều."
Ta liếc Chất tử Sở, còn nói:"Người không phải người hiện đại?"
Vân Hạ Tương Tư
Đúng lúc này, phía sau liên tiếp vang lên tiếng động nặng nề như đầu heo đập vào cây.
Ta nhìn theo tiếng động, thấy các chất tử lần lượt ngã xuống, đầu đập xuống bàn.
Tam hoàng tử cũng loạng choạng ngã xuống ghế:
"Không ổn...
Rượu này, rượu có độc."
Chất tử Sở Quốc cười khanh khách nhìn ta:
"Thái tử phi chẳng lẽ không có việc gì muốn hỏi ta sao?
Giờ không sợ người khác nghe được nữa, nương nương cứ hỏi đi."
Cũng như lần trước, ta không thích vẻ mặt này của Chất tử Sở quốc kia.
Ta không thích nụ cười như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Ta nén giận:
"Ngươi cũng xuyên không đến đây, hơn nữa đã sớm biết thân phận của ta, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!