Chương 2: (Vô Đề)

Tôi tỉnh lại thì vẫn đang ở trong phòng của Lương Ngạn Sơ, lúc này trời đã tối, cả căn phòng chìm trong một mảnh tối đen.

Từ eo xuống đến đùi giống như vừa bị xe tải cán qua vậy, đau nhức khắp nơi. Tôi khó chịu hít sâu một hơi, đúng lúc đó đèn trong phòng được bật lên.

Lương Ngạn Sơ từ bên cửa sổ đi tới, ngồi xuống mép giường, sau đó hạ hàng mi dài đẹp đẽ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi không biết hắn đang nghĩ gì, tất cả những chuyện xảy ra trước đó thật sự quá hoang đường.

Lương Ngạn Sơ đã thay sang một bộ quần áo khác, trông sạch sẽ gọn gàng, càng làm hắn thêm phần tuấn tú.

Còn tôi thì trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng, có lẽ Lương Ngạn Sơ đã giúp tôi lau rửa cơ thể qua loa rồi.

"Chuyện này chỉ là một tai nạn thôi, tôi sẽ không nói cho ai biết. Chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."

Tôi chủ động phủi sạch quan hệ, ban đầu tôi nghĩ làm vậy là cho Lương Ngạn Sơ một lối thoát, nhưng không ngờ hắn lại nghiêm túc nói: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em."

Tôi sững sờ: "Anh nói bậy gì vậy? Tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Người mà anh nên chịu trách nhiệm là Chu An Thư, không phải tôi."

Lương Ngạn Sơ hơi nhíu mày.

"Tại sao lúc nào em cũng nhắc đến người này? Chuyện của chúng ta thì có liên quan gì đến cậu ta?"

Tôi lười giải thích với hắn.

"Dù sao tôi cũng không cần anh chịu trách nhiệm. Tôi đã có bạn trai rồi, chuyện này tuyệt đối không thể để anh ấy biết. Chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra gì, anh cũng không được nói cho bất kỳ ai."

Lương Ngạn Sơ im lặng khá lâu, rồi khẽ đáp: "Được."

Tôi không chắc việc này có phải đã vô tình làm thay đổi cốt truyện của Lương Ngạn Sơ và Chu An Thư hay không.

Tôi cũng không thích Lương Ngạn Sơ, càng chưa từng nghĩ tới việc có hai người bạn trai.

Nhưng cũng giống như việc tôi đã thay đổi cốt truyện giữa Hoắc Khiên và Chu An Thư trước đó. Nếu lần tai nạn này khiến tôi và Lương Ngạn Sơ nảy sinh ràng buộc gì đó, vậy thì thật sự sẽ rất đau đầu.

Tôi ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ một mảng dấu vết âu yếm trên người nhìn rất khó coi.

May mà tôi là dị năng giả, những dấu vết này cùng với vết sưng đỏ chắc chỉ qua một đêm là có thể biến mất hoàn toàn.

Đột nhiên tôi lại thấy may mắn vì Hoắc Khiên đang giận dỗi tôi, nhờ vậy tối nay tôi có lý do để không quay về ngủ cùng anh ấy.

Khi ngẩng đầu lên, tôi mới phát hiện Lương Ngạn Sơ vẫn luôn nhìn tôi. Tôi lập tức cảnh giác che ngực lại.

"Anh làm gì vậy?"

Lương Ngạn Sơ thản nhiên nói: "Muốn đi tắm không?"

Tôi lắc đầu, hỏi hắn bây giờ mấy giờ.

"Hơn 7 giờ."

Chả trách sao tôi lại thấy đói như vậy.

Tôi vừa định nhờ hắn lấy giúp quần áo thì đột nhiên nhớ ra: "Hoắc Khiên bọn họ đã về chưa?"

"Chưa."

"Bây giờ mà họ vẫn chưa về sao?"

Lương Ngạn Sơ gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!