Lại bị cắn, đây là lần thứ hai.
Ban đầu tôi nghĩ chỉ cần thay thế vị trí của Chu An Thư thì có thể tránh được cái chết lần này. Không ngờ "hệ thống sửa lỗi của tiểu thuyết" lại sửa lại "bug" của tôi, khiến tất cả những người tôi yêu đều quên mất tôi. Cuối cùng tôi vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị vứt bỏ rồi bị xác sống cắn chết.
Tay và chân đều bị cắn đứt, bụng cũng bị khoét mất một miếng thịt. Lúc đầu thật sự rất đau, nhưng bây giờ dường như đã tê liệt, không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Hoặc cũng có thể là tôi sắp chết, nên cơ thể đang dần dần mất đi cảm giác.
Nhiệt độ cơ thể đang nhanh chóng biến mất, ý thức cũng dần dần mơ hồ. Tôi đã chết một lần rồi, nên biết lần này mình cũng sắp chết.
So với nỗi sợ cái chết, điều khiến tôi tuyệt vọng hơn chính là lần này tôi vẫn phải chết một mình trong cô độc. Tôi cũng sẽ không bao giờ có thể gặp lại hai người đó nữa.
Họ đã quên hết mọi chuyện từng có với tôi. Họ sẽ không đến tìm tôi, cũng sẽ không quan tâm tôi sống hay chết. Họ sẽ lại yêu Chu An Thư một lần nữa, rồi bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy, cùng cậu ấy sống một cuộc sống ngọt ngào hạnh phúc trong tận thế.
Có lẽ họ sẽ gặp tôi sau khi tôi đã biến thành xác sống, rồi không chút do dự dùng dị năng g**t ch*t tôi.
Hai người đàn ông đó sẽ không nhớ rằng họ từng xem tôi quan trọng hơn cả mạng sống của mình...
Nhưng những điều đó cũng không còn quan trọng nữa, tôi sắp chết rồi. Huống chi tình yêu đó vốn dĩ là thứ tôi trộm được, tôi chấp nhận số phận.
Tôi tên là Thẩm Diệc. Sau khi lần đầu bị xác sống cắn chết, tôi mới biết mình chỉ là một nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ tận thế.
Nhân vật thụ chính của cuốn tiểu thuyết này là Chu An Thư, còn nhân vật chính công có hai người: Hoắc Khiên và Lương Ngạn Sơ.
Hai người đàn ông này sở hữu tất cả những bàn tay vàng mà tác giả ban cho. Họ có dung mạo tuấn mỹ hiếm có, vóc dáng cao lớn hoàn hảo, còn có thiên phú dị năng đỉnh cấp ngay từ khi vừa thức tỉnh.
Hoắc Khiên có tính cách bá đạo, nóng nảy, kiểu người nói một là một. Lương Ngạn Sơ thì hoàn toàn trái ngược: lạnh lùng, ít nói, là kiểu người rất khó tiếp cận.
Hai người đàn ông có tính cách khác biệt như trời với đất ấy lại đều yêu Chu An Thư, người giống như một mặt trời nhỏ.
Chu An Thư thật sự rất tốt. Dù tôi đã cướp đi hai người đàn ông vốn dĩ thuộc về cậu ấy, cậu ấy vẫn là một người tốt. Vì vậy tôi luôn cảm thấy áy náy với cậu ấy. Dù vậy, tôi vẫn ích kỷ làm như thế.
Chỉ vì tôi quá thích Hoắc Khiên, quá muốn ở bên cạnh anh ấy.
Trước khi sống lại, tôi không biết mình chỉ là một nhân vật phụ trong truyện. Tôi liều mạng nâng cao trình độ dị năng của mình, chỉ để có thể đứng bên cạnh Hoắc Khiên, có thể chiến đấu vai kề vai cùng anh ấy.
Đáng tiếc là cơ hội như vậy rất ít. Dù tôi cố gắng thế nào, dị năng của tôi vẫn chỉ ở mức trung bình.
Hoắc Khiên không thích kẻ yếu, tôi luôn nghĩ phải đợi mình mạnh hơn một chút rồi mới đi tỏ tình với hắn.
Tôi muốn có nhiều cơ hội tiếp xúc với Hoắc Khiên hơn, nhưng tôi cũng cảm nhận được hắn không hứng thú với tôi lắm.
Chỉ là tôi không muốn từ bỏ, dù sao Hoắc Khiên cũng thích đàn ông.
Khi đó tôi luôn nghĩ rằng nếu cố gắng thêm một chút, có lẽ mình vẫn còn cơ hội.
Nhưng sự xuất hiện của Chu An Thư đã phá tan mọi ảo tưởng của tôi.
Cậu ấy là người mà Hoắc Khiên mang về sau ba ngày mất tích, lúc đó Chu An Thư chưa có dị năng. Tôi nghĩ cậu ấy chỉ là một người sống sót mà Hoắc Khiên tiện tay cứu được thôi.
Trái đất đã bị một loại virus lây nhiệm toàn cầu. Phần lớn con người biến thành xác sống chỉ biết ăn thịt người, còn một số ít thức tỉnh dị năng. Ngoài ra vẫn có một bộ phận người hoặc chưa thức tỉnh, hoặc chỉ là người bình thường.
Những người thức tỉnh dị năng có người gia nhập quân đội quốc gia, có người giống như chúng tôi, tự lập nên một khu an toàn nhỏ.
Hoắc Khiên nhờ thực lực mạnh mẽ mà trở thành thủ lĩnh của khu an toàn này. Dù tính cách hắn bá đạo, nhưng thật ra lại rất có tinh thần chính nghĩa. Hắn sẵn sàng tiếp nhận những người sống sót không có dị năng gia nhập, cũng sẽ cứu trợ họ.
Khi đó tôi không xem Chu An Thư là chuyện gì đáng chú ý, cậu ấy chính là kiểu người yếu đuối mà Hoắc Khiên ghét nhất, tôi nghĩ họ tuyệt đối sẽ không thể nảy sinh tình cảm.
Nhưng không ngờ Hoắc Khiên lại dần dần quan tâm Chu An Thư, cuối cùng thậm chí còn chấp nhận chịu thiệt, đồng ý cùng Lương Ngạn Sơ chia sẻ tình cảm với cậu ấy.
Tôi cũng từng cố gắng tranh giành. Khi phát hiện Chu An Thư và Lương Ngạn Sơ dây dưa mập mờ, tôi lập tức nói cho Hoắc Khiên biết. Tôi nghĩ hắn sẽ tỉnh ra, nhưng không ngờ việc đó lại khiến hắn chán ghét tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!