Chương 174: (Vô Đề)

Thấy Lục Hoặc nhìn mình chằm chằm, Kiều Tịch tiến lại gần anh, "Vừa rồi anh gặp ác mộng sao? Mơ thấy gì thế, sao lại khóc?"

Vừa nói đầu ngón tay cô chạm vào khóe mắt đỏ hoe của anh, còn hơi ẩm ướt.

Lục Hoặc nắm cổ tay mảnh mai của cô.

Người trước mặt là sự tồn tại chân thật.

Tay anh dùng sức khiến cơ thể Kiều Tịch không ổn định, trực tiếp ngã trên người anh, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm lấy, thay đổi vị trí.

Cô nằm trên giường.

"Lục Hoặc?"

Kiều Tịch sững sờ, mà trước mắt gương mặt đẹp trai của Lục Hoặc phóng đại, cô bắt gặp ánh mắt của anh, là ánh mắt cô không hiểu nổi, mắt anh u ám như có gì đó đang quay cuồng mãnh liệt.

Cảm nhận được toàn thân anh căng thẳng, cô chủ động vươn tay ôm lại anh, "Anh mơ thấy gì?" Làm sao lại khiến anh khóc, còn khác thường như vậy.

Thân thể cô gái trong lòng mềm mại, ấm áp, cảm giác chân thật chứ không phải trong tưởng tượng của anh.

Lục Hoặc nhìn cô, ánh mắt rơi xuống đôi mắt sáng ngời, chóp mũi còn có cái miệng nhỏ nhắn, chậm rãi lướt qua, anh lại bắt gặp ánh mắt cô, bên trong là hình bóng của anh.

"Nằm mơ?" Lục Hoặc thấp giọng khàn khàn nói.

"Vừa rồi không phải anh nằm mơ sao?" Kiều Tịch ôm anh, bàn tay còn dịu dàng vỗ lưng như muốn an ủi anh đừng sợ, "Em cũng nằm mơ, là một giấc mơ dài, rất đẹp và suýt nữa không muốn tỉnh lại."

Cô hỏi anh: "Giấc mơ của anh đáng sợ sao? Lúc nãy anh ngủ, giữa mày nhíu chặt, em gọi anh mấy lần nhưng đều không tỉnh."

"Ừm, rất đáng sợ." Lục Hoặc nhất thời không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực, anh sợ hãi Kiều Tịch trước mắt lại là giấc mơ của anh.

Nghĩ như vậy, Lục Hoặc siết chặt tay cô, môi mỏng trực tiếp áp lên miệng Kiều Tịch, cắn nhẹ lên môi cô, điên cuồng cướp lấy hơi thở của cô.

Lục Hoặc hơi hung dữ khiến môi cô hơi đau.

Kiều Tịch muốn đẩy người ra, nhưng lúc đối diện với mắt anh, cô ngẩn người.

Hai mắt Lục Hoặc đỏ ngầu, phủ một tầng lệ, anh cứ như vậy nhìn chằm chằm cô.

Tim Kiều Tịch mềm nhũn, liền để anh tùy ý làm loạn.

Chờ đến khi cô được thả ra, môi Lục Hoặc mang theo hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai cô, anh thì thầm: "Anh đúng là có mơ, lúc đầu ngọt ngào bao nhiêu thì kết thúc có bấy nhiêu đáng sợ."

Trong mơ, sau khi biết cô biến mất, anh không biết mình sống sót qua thời gian đó như thế nào.

Trái tim đã mất, hồn cũng mất, l*иg ngực trống rỗng, anh không tìm thấy cô, chỉ có thể bất lực chờ đợi cô đột nhiên xuất hiện.

Anh mất ngủ suốt đêm, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy anh. Lúc cực kỳ buồn ngủ, chỉ có thể dựa vào gối trên giường cô mới miễn cưỡng ngủ được.

Khi cô còn ở, anh mắng cô hay cáu kỉnh, dạy cô chơi xấu, còn nói cô thật phiền phức.

Sau khi cô biến mất, anh liền nếm trải sự hối hận đến thấu tim.

"Tịch Tịch." Âm thanh của Lục Hoặc khàn hơn vài phần, ánh mắt tối sầm lại, "Anh mơ thấy em."

Kiều Tịch sửng sốt, ngay sau đó cô bật cười, "Sao lại trùng hợp như vậy, em cũng mơ thấy anh." Cô hỏi anh: "Lục Hoặc, anh mơ thấy gì về em?"

"Trong mơ, sau khi ngủ cùng anh, em đột nhiên biến mất." Anh không nói với cô về nỗi khổ sở, ấm ức sau khi cô biến mất, môi anh áp lên vành tai mềm mại của cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút ủy khuất: "Em bỏ rơi anh, không chịu trách nhiệm với anh, thật cặn bã."

Tai Kiều Tịch bị anh làm nhột, nghe thấy anh nói cô lại càng xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!