Còn ba ngày nữa mới đến Tết mà Văn Từ đã trang trí xong căn nhà của mình.
Cậu mua một ít chậu hoa đặt trên ban công, ngay cạnh mấy cây bạc hà của Trì Quan Yếm trồng, thỉnh thoảng cũng sẽ tưới nước cho cây của Trì Quan Yếm.
Buổi tối, La Minh Do và Lý Thạnh Thừa đến như đã hẹn, cất đồ đạc mang theo sang một bên.
La Minh Do nhìn khắp nhà, hỏi Văn Từ: "Trì Quan Yếm ở đâu?"
"Anh ấy đang nghỉ ngơi, mấy ngày nay anh ấy không được khỏe." Văn Từ nói xong, đeo tạp dề vào bếp bắt đầu nấu nướng.
"Còn đang nghỉ ngơi sao? Trì Quan Yếm trước đây sức khỏe rất tốt mà."
Động tác rửa rau của Văn Từ dừng lại một chút, trong lòng có chút lo lắng.
Mấy ngày nay, Trì Quan Yếm có vẻ rất buồn ngủ, còn luôn mơ thấy những giấc mơ lộn xộn, mỗi lần tỉnh dậy đều rất mệt mỏi. Cậu từng hoài nghi không biết có phải bọn họ bát tự không hợp, không thể ngủ cùng nhau không.
Văn Từ im lặng, khiến La Minh Do liếc cậu một cái, nháy mắt nói: "Văn Từ, nói thật đi. Có phải cậu ép khô cậu ta không?"
Hiểu được ẩn ý trong câu nói của La Minh Do, mặt Văn Từ đỏ bừng lên, cậu nắm lấy đồ ăn trong tay, "Không có! Đừng nói nhảm, tôi không có ép khô, chúng tôi rất tiết chế."
"Ồ ~ Các cậu rất tiết chế, tôi hiểu mà." La Minh Do cố ý kéo dài giọng điệu, thấy Văn Từ như muốn tạt nước qua chỗ mình, liền lập tức giơ tay cầu xin tha thứ, "Tôi sai rồi, tôi không nên nói nhảm, tôi sẽ không nói nữa."
Anh ta đưa tay lên trước miệng làm động tác kéo khóa, ngồi trên ghế sofa ngáp dài, không nhịn được hỏi: "Vậy cậu định tổ chức hôn lễ ở đâu?"
Cậu nghe xong, bình tĩnh lại một chút rồi nói: "Nước F, Thành phố V, đến lúc đó hai người nhớ tới tham dự."
"Nhất định sẽ tới." La Minh Do thay đổi tư thế nói.
"Cho dù có bị bố mình đập chết thì mình cũng sẽ đến!" Lý Thạnh Thừa xoa xoa vai, kể lể nói: "Ông ấy căn bản không phải là người, sắp đến Tết rồi mà còn yêu cầu mình tăng ca ở công ty. Hôm qua cuối cùng cũng được nghỉ, sau Tết có đánh chết thì mình cũng không đến công ty nữa, cho dù lương 1 tỷ một năm, mình cũng không bao giờ quay lại. "
Văn Từ nghe xong bật cười, lắc đầu: "Chỉ sợ nếu cho cậu 1 tỷ thì có làm 24/24 không nghỉ cậu cũng bằng lòng."
"Công ty của người khác thì được, công ty của bố mình thì không." Lý Thạnh Thừa làm động tác "từ chối", kiên quyết cự tuyệt.
Bên cạnh vang lên tiếng bước chân đi xuống lầu, mọi người đều nhìn qua.
Người đàn ông với đôi mày lạnh lùng chậm rãi đi xuống lầu, nhìn thấy hai người liền chào hỏi, đi đến trước bàn rót một ly nước nóng uống, động tác vừa tao nhã vừa đẹp mắt, giống như đang quay phim vậy.
La Minh Do nhìn mà không khỏi "chậc chậc", dựa vào ghế sô pha cười nói: "Đàn ông sắp lấy vợ có khác. Nhớ năm đó tôi đến nhà cậu, cậu không bày vẻ khó chịu thì là không để ý đến tôi. Văn Từ, cậu ở bên cậu ta không thấy buồn chán sao?"
Những lời nói đó đều vang vọng bên tai, Văn Từ không có biểu cảm gì, nhưng lại nói: "Không, anh ấy không hề nhàm chán chút nào, còn nói rất nhiều."
Mấy lời khó tin như vậy mà cậu cũng nói ra được.
"Bà Văn nè, không nhìn ra cậu bênh chồng như vậy nha" La Minh Do liếc nhìn Trì Quan Yếm, nói thẳng: "Trước đây cậu ấy nói chuyện với bọn tôi ít đến đáng thương."
Trì Quan Yếm không để ý đến cậu ta, sau khi uống một cốc nước nóng, sắc mặt khó coi đã tốt hơn rất nhiều.
Văn Từ từ trong bếp thò đầu ra, cong mắt cười hỏi hắn: "Muốn lên lầu ngủ một lát không? Còn một tiếng nữa mới đến giờ cơm."
"Không cần, anh giúp em." Trì Quan Yếm đi vào phòng bếp, đóng cửa lại.
La Minh Do và Lý Thạnh Thừa muốn nhìn lén bọn họ đang làm gì cũng không nhìn được, hai người nhìn nhau rồi vội vàng quay mặt đi.
Một lúc sau, La Minh Do không chịu được lén lút đứng trước phòng bếp, dán lên cửa nghe lén một lúc lâu.
Lý Thạnh Thừa im lặng mở miệng hỏi: "Anh nghe được cái gì rồi?"
La Minh Do: "Không nghe thấy gì cả, không có âm thanh. Không lẽ hai người đó không nói chuyện? Mới ở bên nhau bao lâu mà đã không còn gì để nói rồi? Không phải chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!