Chương 70: Hoàn Chính Văn

Nhìn chiếc ô đang rơi xuống, đầu óc Văn Từ không tự chủ được trống rỗng, ngay cả phản ứng tránh né cũng không có, hai chân như bị ai đó giữ chặt lại không thể động đậy, chỉ có thể nhìn chiếc ô nhanh chóng rơi xuống, cho đến khi ai đó nắm lấy cổ tay cậu, ôm cậu vào lòng.

Mùi bạc hà khiến bản thân tỉnh táo trở lại, cậu nắm lấy quần áo của Trì Quan Yếm, hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên lạnh lùng, mím chặt môi.

Văn Thanh phía sau đang dùng ô đánh điên cuồng, Trì Quan Yếm kéo Văn Từ lùi lại từng bước, tránh xa phạm vi tấn công của Văn Thanh.

"Đều tại mày, tất cả những gì tao có đều bị mày hủy hoại." Văn Thanh gào rống, phát hiện dù không có tác dụng gì, liền xông thẳng vào phòng bếp, lấy ra hai con dao thái rau, hai mắt đỏ ngầu lao về phía Văn Từ, giống như mất khống chế, hắn điên cuồng vung dao chém, "Tao sẽ giết mày! Cho dù chết, tao cũng phải kéo theo mày chết cùng!"

"A Từ, tránh ra! Nhanh lên!"

"Tránh ra!"

"Báo  cảnh sát, mau báo cảnh sát!"

Trong phòng hỗn loạn, mẹ Văn liên tục la hét, còn ba Văn thì cố gắng nghĩ cách khống chế Văn Thanh, nhưng mỗi khi ông đến gần Văn Thanh, Văn Thanh sẽ huơ dao về phía ông, buộc ông phải lùi lại.

"Mọi thứ của mày? Mày có chắc mọi thứ mày có bây giờ đều là của mày không?"

"Tất cả đều là của Văn Thanh, mày cướp đi cuộc đời của người khác, còn có mặt mũi nói ra câu này?"

"Giết tao sao? Mày cho rằng mày có thể giết tao sao? Chủ nhân của thân thể này không phải là mày."

"Sao mày không nói rằng mày đã hủy hoại mọi thứ của người khác?"

Văn Từ vừa né tránh, vừa nhìn chằm chằm vào Văn Thanh, nói với giọng điệu lạnh lùng.

Lúc con dao thái rau chém xuống, có người nắm chặt cổ tay Văn Thanh, hắn không thể huơ lung tung được nữa.

Con dao thái rau trong tay hắn rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai, sàn nhà bị con dao sắc nhọn làm xước một đường.

Văn Thanh lấy tay bịt tai, lắc đầu giận dữ gầm lên: "Câm miệng, câm miệng! Mày mới là tên trộm, cướp đi cuộc đời của người khác."

"Tao mới là Văn Thanh, tao mới là Văn Thanh!"

"Một vai phụ như mày, không có tư cách nói tao."

"Chỉ có tao mới có thể chi phối thế giới này, khiến nó trở nên tốt hơn. Tất cả là do mày, do thằng khốn như mày hại tao."

Hắn càng gào lên, đầu óc càng ong ong, đau đớn vung vẩy con dao trong tay, "Tao biết mày muốn đi ra, nhưng tao sẽ không để mày đi ra! Thân thể này là của tao! Cút đi! Mày đừng hòng ra ngoài!"

Con dao trong tay hắn đột nhiên văng ra, bay thẳng về phía Văn Từ.

Tất cả mọi người đều sững sờ, bao gồm cả bản thân Văn Từ.

Cậu nhìn vào con dao, đột nhiên tai bị ù đi, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ biết mọi người đang la hét gì đó.

Con dao này sẽ đâm vào đâu? Vai? Đầu? Hay chân?

Cậu cố gắng tránh ra, nhưng vẫn chậm một bước, con dao đó chỉ còn cách cậu một đoạn ngắn.

"Phập." Có tiếng con dao hung hăng đâm vào thứ gì đó, Văn Từ cứng đờ, quay đầu lại nhìn thì thấy Trì Quan Yếm đang cầm một cái gối, còn con dao đang cắm vào trong gối, lộ ra ruột gối bên trong.

"Văn Từ, kỳ thực tao với mày đều giống nhau." Văn Thanh nghĩ tới điều gì, cười lạnh một tiếng, "Tao cũng giống mày, tại sao mày lại không thể bỏ qua cho tao? Mày tha cho tao được không? Tao rất đáng thương. Tao không có lựa chọn nào khác, thân làm bia đỡ đạn, ngoài làm nền ra thì không có tác dụng nào khác cả. Tao đáng thương như vậy, mày chắc cũng hiểu cảm giác của tao mà, đúng không."

Hắn vừa khóc vừa nói, ánh mắt đầy van xin.

"Chúng ta không giống nhau." Văn Từ hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Tao không có lợi dụng thân thể của người khác làm bậy."

Nghe vậy, Văn Thanh nhìn cậu chốc lát, đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng: "Cũng không phải là do tao chọn, là ông trời cho tao cơ hội, muốn trách thì trách Văn Thanh, ông trời để cho tao sống lại trong cơ thể của nó. Nếu ông trời để cho tao sống lại, có nghĩa là ông trời muốn cho tao một cơ hội. Mày là cái thá gì? Mà muốn ngăn cản tao! Nếu không có mày thì tao đã làm nhân vật chính hưởng thụ cuộc đời này rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!