Ba Văn còn muốn nói mấy lời khó nghe nhưng lại bị mắc kẹt trong cổ họng, đỏ mặt trầm giọng nói: "Văn Từ, con nghe xem bây giờ con nói chuyện với ba kiểu gì?"
"Con mới rời khỏi ba mẹ bao lâu mà đã làm ra bao nhiêu chuyện bừa bãi như vậy?"
"Con đang ở đâu?"
Văn Từ xoa xoa lỗ tai, nói: "Ba, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho con, có phải Văn Thanh đã nói với ba cái gì không?"
Ba Văn vô thức nói: "Quả thật là nó có nói... Con đừng có đánh trống lảng với ba, về nhà ngay, trước khi ba nổi giận."
Văn Từ cười cười, thay đổi tư thế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Ba, giọng điệu của ba đã thay đổi rồi mà còn chưa tức giận à? Thôi, con vẫn không nên về thì hơn, con sợ đến lúc đó ba sẽ nổi giận đánh con, con sợ lắm. "
Nhiều năm như vậy, ba Văn chưa bao giờ đánh Văn Từ.
Ông hiểu Văn Từ, có rất nhiều chuyện chỉ cần nói qua một chút là đã hiểu. Văn Từ có khả năng tự phân biệt đúng sai, nên ông chưa từng đánh nó, ông cũng không nỡ đánh.
Nghe thấy Văn Từ giống như đang nói đùa, ba Văn Từ ngẩn người một lúc, nhưng khi phản ứng lại ông vẫn tức giận đến mức nghĩ rằng nếu Văn Từ trở về vẫn nói năng bậy bạ, không biết hối cải thì ông sẽ đánh người.
Ba Văn cảm thấy không thể thế này, xúc động đánh người không giống như chuyện mà ông có thể làm ra, vì vậy nhẹ giọng nói: "Nói bậy bạ cái gì vậy, ba sẽ không đánh con, nhưng có một số việc bắt buộc phải nói rõ với con, con về nhà đi. "
"Con đang trên đường về." Văn Từ dừng lại, sau đó đột nhiên hỏi: "Văn Thanh đang ở bên cạnh ba sao?"
Ba Văn liếc mắt nhìn Văn Thanh ngồi ở một bên nghe lén, "ừm" một tiếng, không biết tại sao Văn Từ nói vài câu đều không nhắc đến Văn Thanh.
Văn Thanh bị ba Văn nhìn mà thấy khó chịu, cố nặn ra nụ cười, "Ba, sao vậy?"
Vốn dĩ khi nhìn thấy ba Văn tức giận như vậy, còn tưởng rằng ông sẽ mắng mỏ Văn Từ, nhưng bây giờ ngược lại trở nên bình tĩnh.
"Không có gì." Ba Văn nói, "Con không phải định tham gia đoàn phim sao? Không cần đọc kịch bản à?"
Giọng điệu đuổi người khiến Văn Thanh có chút không vui, hắn nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay véo vào lòng bàn tay. Văn Thanh đứng thẳng lưng, nụ cười gần như không thay đổi, nói: "Việc đó không gấp ạ, không sao đâu, con muốn dành nhiều thời gian hơn với ba. "
"Con biết rồi." Sau khi nghe cuộc nói chuyện của bọn họ, Văn Từ đáp: "Con sẽ về nhà ngay".
Ba Văn cúp điện thoại, cầm máy tính bảng lên xem hot search.
Ngoài hot search về game CP, còn có một hot search tên là những bức ảnh chụp cảnh đám cưới.
Nhấn vào thì thấy là ảnh cưới do một nhiếp ảnh gia chuyên chụp ảnh cưới đã đăng, một trong số đó là bức ảnh gương mặt nhìn nghiêng của Văn Từ, kề gần sát khuôn mặt của một người đàn ông.
Vì khuôn mặt của Văn Từ ở phía trước còn khuôn mặt của người đàn ông ở phía sau, nên trong bức ảnh, khuôn mặt của Văn Từ rất rõ ràng, còn khuôn mặt của người đàn ông thì bị mờ đến mức không nhìn rõ được.
Dù là tư thế hay khoảng cách, đều lộ ra vẻ ám muội, cộng thêm trước đó có hot search nói Văn Từ thích đàn ông, ba Văn giận đến mức suýt ngất xỉu.
Xung quanh im phăng phắc.
Nhìn thấy sắc mặt khó lường của ba Văn, Văn Thanh thì thào nói: "Ba, đợi tí nữa anh về nhà, ba có thể bình tĩnh nói chuyện với anh được không, đừng mắng anh ấy. Nói ra thì chuyện này đều do con mà ra, nếu không phải tại con quá lo lắng, gửi hot search cho ba... "
"Con nói gì vậy? Nếu không phải nhờ con, ba còn không biết thằng bất hiếu này lại làm ra chuyện như vậy." Ba Văn nhờ người quen gỡ hot search xuống, cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
"Anh chắc chắn sẽ trách con... Gần đây, anh dường như càng ngày càng không thích con, còn cho rằng con không phải là con..." Văn Thanh cúi đầu.
"Ý của con là gì?" Những lời này kỳ quái đến nỗi khiến ba Văn Từ phải quay đầu nhìn Văn Thanh nhíu mày, "Con không phải là con là có ý gì?"
"Anh nghi ngờ con không phải là Văn Thanh thật. Anh ấy có thể là cảm thấy một người hèn nhát bất tài như con, không phải là con ruột của ba mẹ. Bàn chuyện hợp tác cũng không làm tốt, cũng không khiến người khác thích," Giọng của Văn Thanh càng ngày càng trở nên nhu nhược, "Con đúng là không giống con của ba mẹ, so với anh thì, anh ấy còn giống hơn. Có lẽ mọi người đều nghĩ như vậy đi."
"Ăn nói bậy bạ!" Ba Văn tức giận vỗ bàn, mặt mày trầm xuống, "Lúc con trở về đã cùng ba mẹ đến bệnh viện làm giám định, nó còn nghi ngờ lung tung cái gì, đúng là vô lý. Không cần quan tâm đến nó, chuyện hợp tác con có chút sơ sót, đều tại ba không nói rõ với con, con đừng buồn, tương lai còn nhiều cơ hội. "
Một vài câu nói đã hoàn toàn dấy lên ngọn lửa tức giận của ba Văn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!