Chương 42: Đừng Mà

Trì Quan Yếm giật mình, nắm lấy tay cậu, xoa xoa tóc và nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, A Từ, là lỗi của anh."

Như nghe được lời xin lỗi của anh, Văn Từ yên tĩnh trở lại, không nói mớ nữa, chỉ cọ vào người anh rồi ôm chặt lấy cánh tay anh.

Trì Quan Yếm không còn gõ bàn phím bằng tay phải nữa, anh không để ý, chỉ lo kéo chăn xuống, để lộ khuôn mặt đỏ bừng vì nóng của Văn Từ. Anh cứ nhìn cậu chằm chằm, như thể không thấy chán.

Sau đó Trì Quan Yếm đặt tay lên má Văn Từ bóp nhẹ, như thể đang tìm kiếm cảm giác chân thực nào đó.

Hai má trắng nõn hơi đỏ lên, Văn Từ gạt tay anh ra, buông bàn tay đang ôm lấy cánh tay của Trì Quan Yếm, quay lưng về phía Trì Quan Yếm tiếp tục ngủ.

Trì Quan Yếm cười nhẹ một tiếng, tiếp tục giải quyết mọi việc.

Gần một giờ sáng, Trì Quan Yếm chuẩn bị tắt máy tính, đột nhiên nhìn thấy bả vai Văn Từ khẽ run rẩy.

Anh đến gần Văn Từ, sờ sờ trán, nhưng không thấy phát sốt.

Không chỉ cơ thể run lên, mà môi cũng run lên, như đang sợ hãi điều gì đó, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt đau khổ, khóe mắt không ngừng rơi lệ.

Cậu đang khóc, sợ đến phát khóc.

"A Từ." Sắc mặt Trì Quan Yếm thay đổi, cố gắng đánh thức Văn Từ, nhưng Văn Từ dường như không nghe thấy gì, sắc mặt càng ngày càng nhợt nhạt, khóc càng dữ dội, thậm chí còn vô thức đưa mu bàn tay lên miệng, tàn nhẫn cắn mạnh.

Cậu dùng sức rất mạnh, mu bàn tay nhanh chóng chảy ra máu, màu đỏ sẫm có chút chói mắt trên làn da trắng nõn.

Trì Quan Yếm tách hai hàm răng, thả mu bàn tay cậu ra.

Ngay sau đó, hàm răng của Văn Từ siết chặt, cắn chặt lấy bàn tay anh chưa kịp thu lại.

Giống như đang muốn chuyển dời một loại đau đớn nào đó, nên Văn Từ dùng lực cắn xé rất mạnh.

Hàm răng cắn rách ngón tay, đau đớn truyền đến, Trì Quan Yếm để cho Văn Từ cắn, tay còn lại cầm khăn giấy ấn trên mu bàn tay đang chảy máu của Văn Từ.

"A Từ, tỉnh lại đi, em đang gặp ác mộng." Văn Từ trong mơ đau đớn bao nhiêu, Trì Quan Yếm đều có thể cảm nhận được qua cơn đau trên ngón tay, anh mím môi, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Miệng nồng nặc mùi máu tanh, Văn Từ cảm nhận được nên buông lỏng hàm răng luôn cắn chặt.

Trì Quan Yếm tưởng rằng Văn Từ đã tỉnh, nhưng thấy cậu vẫn nhắm mắt như cũ, chỉ là cắn ngón tay nhẹ hơn, dùng lưỡi liế. m máu ở vết thương.

Có thể là mùi máu làm cậu khó chịu, hoặc có thể là do cơn ác mộng đã trôi qua, Văn Từ ngừng run rẩy và bình tĩnh lại.

"Văn Từ." Trì Quan Yếm cúi xuống gọi nhỏ tên cậu bên tai, cố gắng đánh thức cậu: "Dậy đi."

Văn Từ không có tỉnh lại, chỉ là nới lỏng hàm răng cắn chặt ngón tay, cau mày tiếp tục chìm vào giấc ngủ, trên khuôn mặt trắng bệch chảy nước mắt.

Trì Quan Yếm nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cậu.

Ngón tay trỏ bên phải của anh đã bị cắn rách, đang chảy máu không ngừng, Trì Quan Yếm cầm hộp thuốc trong phòng lên, trước tiên xử lý vết thương trên mu bàn tay của Văn Từ, sau đó băng bó ngón tay của mình.

Căn phòng im ắng bỗng máy tính hiện lên có cuộc gọi video, Trì Quan Yếm đặt tay Văn Từ vào trong chăn, chắc chắn rằng Văn Từ không còn khóc hay run nữa, anh mới ngồi trước máy tính và cắm tai nghe để kết nối video.

"Chuyện cậu kêu tôi điều tra chỉ có chút manh mối. Tôi phải tốn rất nhiều tiền mới tra ra được, cậu phải trả tiền lại cho tôi." La Minh Do ở trong máy tính lắc túi tư liệu trong tay, cười ngứa đòn, "Muốn nó không?"

Trì Quan Yếm lãnh đạm nói: "Bản điện tử."

"Không có bản điện tử, đơn giản ngắn gọn là: cậu ta không nghèo cũng không đáng thương, thậm chí còn rất sung sướng sa hoa, mọi thứ đều là ngụy tạo. Còn lý do vì sao những người đó lại nói cậu ta nghèo, còn không phải là nhận được tiền nên mới nói như vậy sao. " La Minh Do nói: "Tôi không thể tìm thấy hai người mà cậu muốn tìm, không có manh mối nào cả.

Họ giống như bốc hơi trong không khí vậy, tôi cũng cảm thấy khó hiểu... "

Anh ta đang định nói gì đó, nhưng đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu r. ên sợ hãi rất rõ ràng từ bên kia: "Đừng mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!