Chương 39: Tên Điên

Giữa mày mắt của chàng trai mang theo một loại khinh thường và chế nhạo, đôi mắt đầy sự tức giận và mất kiên nhẫn, tạo cho người ta cảm giác rằng cậu sẽ nổi khùng lên chỉ trong một giây tiếp theo.

"Văn Thanh, tính khí của tôi không tốt, cậu phải cho tôi biết nơi để bức tranh trước khi tôi bóp chế, t cậu. Nếu cậu muốn so kỹ năng diễn xuất với tôi, thì cậu có thể thử một chút. Nói một câu khó nghe thì, tôi dù gì cũng được ba mẹ nuôi dưỡng hơn 20 năm, so với cậu một chút thì vẫn còn dư sức."

Văn Thanh bị đánh cho đầu óc trống rỗng, lưng và đầu đau nhức, vừa định thần lại thì bắt gặp ánh mắt rét lạnh của Văn Từ, da đầu tê dại, đồng thời còn có cảm giác sợ hãi khó tả.

Khắp người chỗ nào cũng đau, cổ vẫn bị siết chặt, Văn Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng khi thấy mình không thể thoát ra, trừng mắt nhìn Văn Từ, "Anh buông ra."

Hắn muốn gọi mẹ Văn thật to, nhưng không có cách nào để gọi ra tiếng.

"Tôi sẽ đếm đến ba." Văn Từ vô cảm nhìn hắn, bất di bất dịch, cậu siết chặt ngón tay, thậm chí còn không kiên nhẫn đá vào đôi chân đang lộn xộn của Văn Thanh: "Ba, hai......"

Văn Thanh bị đá đau, đột nhiên cảm thấy Văn Từ thật sự có thể bóp ch, ết hắn. Một cảm giác bất an mạnh mẽ khiến Văn Thanh sợ hãi, cố gắng hét lên cảnh báo, "Văn Từ, nếu anh dám động thủ, thì anh chết chắc."

Hắn lại đột nhiên cười một tiếng, "Anh không dám động thủ, anh sẽ không dám..."

Khóe mắt Văn Từ  tràn đầy lạnh lùng, giọng điệu lạnh nhạt: "Vậy sao?"

Lời còn chưa dứt, tay cậu ngay lập tức đã siết chặt.

Văn Thanh mở to mắt vì bị siết chặt, mặt đỏ bừng vì khó thở.

Hắn dùng tay bẻ tay của Văn Từ, thấy không bẻ được chút nào, lại hoảng loạn đá vào người Văn Từ, nhưng vì không thở được, sức lực quá nhỏ nên hắn ta không thể đá được Văn Từ.

Đúng lúc sắp ngạt thở, Văn Thanh chỉ vào một bên bàn, khó khăn hét lên: "Đồ điên, đồ mất trí. Ở trong ngăn kéo, còn chưa có ném đi, mau thả tôi ra, ai mịa nó quan tâm đến bức tranh rách của anh."

Văn Từ ném hắn ra, đi tới bên bàn, cẩn thận lấy khăn giấy lau tay.

Văn Thanh đang điên cuồng hít thở không khí trong lành, suýt nữa nôn ra máu khi nhìn thấy hành động đặc biệt lau tay của cậu.

Sao Văn Từ dám làm điều này với hắn? Sao anh ta dám? Anh ta nghĩ anh ta là ai!

Càng nghĩ, hắn càng nghiến răng nghiến lợi, lấy tay che cổ và mặt, cố ý hét lớn: "Mẹ, Văn Từ đánh con!"

Một tiếng hét không chỉ thu hút dì giúp việc, mà còn khiến mẹ Văn đang ăn hoa quả vội vàng chạy lên.

Văn Thanh mở cửa, vừa chạy vừa xoa xoa cái cổ in rõ năm dấu tay của mình, trên mặt đẫm nước mắt nói với mẹ Văn: "Mẹ, đau quá."

Hắn muốn bắt lấy mẹ Văn, nhưng chưa kịp bắt lấy thì hai chân đã mềm nhũn, hung hăng quỳ trên mặt đất, như muốn quỳ lạy người ta.

Mẹ Văn kinh ngạc kéo Văn Thanh hai chân vô lực lên: "..."

Văn Từ nhìn thấy bức tranh nhàu nát bị vo thành một cục trong ngăn kéo, ánh mắt lạnh lẽo, ước gì vừa rồi cho một cái tát đánh chết Văn Thanh đi.

Cậu cẩn thận mở bức tranh ra, đặt nó vào giữa những bức tranh khác, bước ra khỏi phòng với vẻ mặt thờ ơ.

"A Từ, chuyện gì vậy?" Mẹ Văn đỡ Văn Thanh đứng không vững, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người bọn họ, cau mày hỏi: "Con đánh em à?

"Không phải, con chỉ là giúp Văn Thanh bắt chuột." Thời điểm nhìn về phía mẹ Văn, Văn Thanh đã rút lại vẻ mặt, cười nói: "Văn Thanh sợ chuột, nên nhắm mắt lại, con chuột liền bò lên cổ em ấy, nó còn tưởng rằng con đánh nó. Hiểu lầm thôi, không phải là con đánh. "

Nụ cười như vậy, như thể người tràn đầy tức giận trong phòng vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Anh đang nói nhảm gì vậy!" Văn Thanh khuôn mặt vặn vẹo tức giận vì khả năng mở mắt nói láo của cậu, trực tiếp lộ ra dấu tay trên cổ, trừng lớn đôi mắt đỏ bừng nói: "Cái này là dấu vết mà một con chuột có thể làm ra à? Mẹ, anh như phát điên lên, suýt nữa bóp ch. ết con. Anh còn đánh con, hu hu hu, mẹ nhìn mặt con đi, nó sưng to thành như vầy rồi, đau quá."

Mẹ Văn nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ bầm tím của Văn Thanh liền lo lắng sờ lên, bởi vì không khống chế được sức lực, khi chạm vào làm Văn Thanh đau đến suýt nữa biến thành gà kêu.

Hắn ôm chặt hai chân, kìm lại tiếng hét của mình, nước mắt càng chảy nhiều hơn.

Lần này là thật sự không kìm được nước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!