Văn Từ bình tĩnh lạ thường, cậu mím môi nói: "Mẹ, con thích ai là tự do của con. Làm sao mẹ biết được chuyện này?"
"Đều lên hotsearch rồi, mọi người đều đã biết hết, mặt mũi của nhà họ Văn mất hết rồi, vài ngày nữa ba con sẽ về, sẽ bị con làm cho tức chết. Mẹ hy vọng con có thể cho mẹ và ba con một lời giải thích hợp lý. Con có quyền tự do thích bất cứ cái gì, nhưng làm sao con có thể thích một người đàn ông? Con điên rồi sao A Từ? Trước đây con không như thế này, con rốt cuộc là bị sao vậy?"
Cậu không thay đổi, chưa bao giờ thay đổi, người thay đổi không phải là cậu, thích một người đàn ông cũng không phải là một sai lầm lớn.
Văn Từ biết rất rõ ràng chuyện này bản thân không sai, nên không bị mẹ Văn ảnh hưởng, nhỏ giọng nói: "Mẹ, ý của mẹ là con thích đàn ông chính là không bình thường sao?"
"Con..." Câu hỏi này khiến mẹ Văn khựng lại, giọng điệu vô cùng bình tĩnh của Văn Từ khiến lửa giận trong lòng bà giảm đi rất nhiều, cũng bình tĩnh lại, không còn kích động giống như trước, "Con đang yên lành thì sao có thể thích một người đàn ông được chứ? Mẹ thấy con quá nửa là bị cái công việc đó làm cho lệch lạc. Con về nhà đi, về ngay bây giờ, mẹ muốn nói chuyện với con."
"Văn Từ, nếu trong mắt con vẫn còn người mẹ này, thì về ngay. "Biết rằng Văn Từ có thể tức giận cúp điện thoại, mẹ Văn nghiến răng nghiến lợi.
"Con biết rồi, con tan làm sẽ về ngay." Văn Từ nói: "Hiện tại con không thể đến ngay, cho dù mẹ đến công ty tìm con, con cũng không có thời gian, mong mẹ có thể hiểu."
Cúp điện thoại, mẹ Văn bị giọng nói lãnh đạm của Văn Từ làm đau nhói.
Bà và Văn Từ thực sự càng ngày càng xa cách, không thể thân thiết như xưa được nữa.
Rốt cuộc thì đã sai ở chỗ nào? Bà không muốn làm tổn thương Văn Từ, nhưng lại không thể kiểm soát được bản thân.
Thích đàn ông không bình thường sao? Không, bà có thể chấp nhận nó, nhưng bà giống như một con nhím, tìm thấy chút cơ hội có thể mắng Văn Từ liền mắng.
Điều này rất kì lạ.
Mẹ Văn che mặt, trong lòng nhất thời cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Cửa phòng được mở ra, Văn Thanh lao ra với đôi mắt đỏ hoe và lo lắng: "Mẹ, mẹ không sao chứ? Mẹ bị sao vậy? Mẹ có bị ốm không? Con đưa mẹ đến bệnh viện nhé."
"Mẹ không sao." Mẹ Văn thấy hắn vẫn lo lắng cho mình, cố nặn ra một nụ cười: "Là anh trai con, cứ để mẹ phải lo, hazz."
"Con nghe thấy rồi... Là bởi vì anh thích đàn ông ạ?"
Mẹ Văn giật mình, "Con biết?"
"Con nhìn thấy rồi, video này rất nổi, có rất nhiều người xem, những bình luận đó cũng rất tệ. Nhưng mẹ đừng lo, cái kiểu chèo CP nam nam này đang thịnh hành, chắc là anh muốn thu hút sự chú ý nên lừa gạt người ta thôi, không phải sự thật đâu ạ."
"Chèo?" Mẹ Văn còn tưởng rằng Văn Từ làm thật, nên bà định nói chuyện nghiêm túc với Văn Từ, nếu cậu thực sự thích đàn ông, bà chỉ có thể cố thuyết phục bản thân mình thôi, nhưng nghe thấy từ "chèo" thì đã suýt ngất xỉu, "Là giả sao? Nó vậy mà lại dùng cái chủ đề này để gây sự chú ý? Sao nó có thể như thế này, nó..."
Nói đến đó, bà gần như mất bình tĩnh.
"Mẹ, thực xin lỗi, con chỉ tùy tiện nói thôi, cũng không biết có phải thật hay không." Văn Thanh hoảng sợ nói, "Mẹ đừng tức giận, giận quá rồi không tốt cho sức khỏe."
Mẹ Văn xua tay, cũng không có tâm tình đi an ủi Văn Thanh, đầu óc toàn là đợi buổi tối Văn Từ tới đây, phải nói chuyện với Văn Từ như thế nào.
Bà quay trở lại tầng một, ngồi trên sô pha, suy nghĩ miên man, bắt đầu nghĩ về những thay đổi gần đây của mình.
Bà đã thay đổi từ khi nào? Hình như là từ sau khi Văn Thanh về đây.
Bà và chồng bà luôn ưu ái Văn Thanh trong vô thức và quy lỗi cho Văn Từ, sau đó mới nhận ra bản thân đã bị kích động và vô lý như thế nào.
"Mẹ." Văn Thanh ngồi ở bên cạnh bà, cúi đầu lẩm bẩm nói: "Anh về rồi, mẹ đừng trách anh vì chuyện không hợp tác, con không muốn anh với mẹ cãi nhau."
"Mẹ hiểu rồi, sẽ không." Mẹ Văn bối rối, đầu óc đều là Văn Từ, cũng không nói thêm gì với Văn Thanh.
Cảm nhận được sự lạnh nhạt của bà, Văn Thanh nghiến răng nghiến lợi một lúc, cuối cùng lên lầu trở về phòng.
**
Khi Văn Từ về đến nhà, mặt trời đã lặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!