Chương 37: Chất Vấn(1)

"Tuần sau, em và anh sẽ đi công tác." Trì Quan Yếm đổi chủ đề:"thứ tư"

Văn Từ còn muốn hỏi anh có phải đã từng gặp cậu hay không, biết anh không muốn trả lời, cậu cũng không hỏi nữa, trong lòng có chút nghi ngờ.

Đổng Huống Mẫn sẽ kết hôn vào thứ tư, cậu đã đồng ý tham dự.

Văn Từ định hỏi hôm đó có thể nghỉ hai hay ba tiếng hay không, thì nghe Trì Quan Yếm nói, "Ở thành phố H."

Cậu không ngờ rằng địa điểm đi công tác lại tình cờ là nơi mà Đổng Huống Mẫn kết hôn.

Giật mình một lúc rồi gật đầu trả lời: "Được. Trì Tổng, đến lúc đó em xin nghỉ ba tiếng được không? Em đi đám cưới một người bạn, còn muốn đi xem một nơi xem xem, tuyệt đối sẽ không trì hoãn công việc."

"Được." Trì Quan Yếm đáp ứng, nghĩ đến gì đó, anh cười nói: "Anh nhớ nhà cũ của em ở thành phố H?"

"Ừ." Văn Từ chớp mắt, lông mi dài chớp động lên xuống: "Nếu không phải bị ôm nhầm, thì em chính là người sinh ra và trưởng thành ở thành phố H. Ba mẹ ruột của em đã mất tích nhiều năm, không biết còn có cơ hội gặp lại họ không, lần này em muốn đến xem nơi họ từng sống."

Trì Quan Yếm đột nhiên hỏi: "Em có muốn gặp họ không?"

"Đương nhiên." Văn Từ cười, "Nếu họ còn ở đó, em sẽ quay trở về thành phố H, tiếc là bây giờ vẫn không biết họ đã đi đâu."

"Một ngày nào đó sẽ gặp lại thôi." Trì Quan Yếm xoa đầu cậu.

Văn Từ biết câu này chỉ là để an ủi cậu, dù sao thì trước khi cậu nhớ lại, ba mẹ ruột đã mất tích rồi. Nếu cậu nhớ lại trước khi ba mẹ mất tích, vậy thì tất cả mọi chuyện vẫn còn thời gian để thay đổi.

Trong cuốn tiểu thuyết, ba mẹ ruột của cậu đến cuối cùng cũng không tìm được, xác suất có thể xuất hiện gần như bằng không.

Văn Từ không biết ba mẹ ruột của mình trông như thế nào, nằm mơ cũng muốn gặp mặt một lần, nhưng vì chưa từng thấy nên không biết, có nằm mơ cũng không được.

Đã 7 giờ, Văn Từ xem đồng hồ mỉm cười nói: "Trì Tổng, tan làm rồi, em về trước đây."

Trì Quan Yếm nói, "Anh tiễn em."

Văn Từ mở cửa phòng làm việc, nghe vậy lắc đầu, "Không cần đâu, em đã hoàn toàn tỉnh táo rồi, có thể bắt taxi trở về, không làm phiền Trì Tổng nữa."

Cậu đang định rời đi, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Ninh Hạ Chú đứng thẳng lưng ở cửa, bất động như một cái cây, trên mặt nở nụ cười tươi rói.

Văn Từ vô thức lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng.

Ninh Hạ Chú có biết hôm qua cậu đã làm những gì không? Nhìn thấy hết rồi?

"Cậu Văn, cậu tỉnh rồi à?"

"Tỉnh rồi." Văn Từ dời người đi, không nói nữa.

"Vậy tốt quá, hôm qua Trì Tổng lo lắng cho cậu lắm đó." Ninh Hạ Chú bước vào phòng làm việc, "Trì Tổng, tôi đến đây để xin nghỉ phép. Tôi muốn xin nghỉ phép ba ngày, về nhà đổi tên."

Trì Quan Yếm cầm tờ đơn nghỉ của Ninh Hạ Chú, ký tên, sau đó nhìn Văn Từ, "Để Ninh Hạ Chú đưa em về nhà? Hay là anh đưa em về."

Văn Từ còn chưa kịp phản ứng đã mở miệng: "Ninh Hạ Chú đi, anh cũng bị em giày vò... Không phải, anh về nhà nghỉ ngơi cho tốt."

Cậu quay đầu nhắm mắt, đưa tay lên gõ vào đầu mình.

Trì Quan Yếm nhếch môi mỏng, lộ ra nụ cười cưng chiều, "Được."

Văn Từ chạy ra khỏi phòng làm việc.

"Cậu Văn, tôi đi rồi, bên cạnh Trì Tổng chỉ còn lại một mình cậu là trợ lý, cậu có thể sẽ hơi bận một chút." Trong lúc chờ thang máy, Ninh Hạ Chú nói với Văn Từ, "Xin lỗi cậu, đợi khi nào tôi về sẽ mang cho cậu món đặc sản của quê tôi."

"Không cần đâu." Văn Từ thấp giọng hỏi: "Anh ngày hôm qua không nhìn thấy cái gì chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!