"Quần áo của anh bị nhăn." Văn Từ nói xong, ngủ thiếp đi trong vòng tay của Trì Quan Yếm, giọng nói nhẹ nhàng, "Em đang làm phẳng quần áo, anh nắm tay em làm gì, buông ra..."
Mặt cậu đỏ bừng, trông có vẻ không tỉnh táo, có lẽ đến mình họ gì cũng không nhớ nữa.
Trì Quan Yếm kìm nén xúc động, khẽ thở dài, thả bàn tay đang nắm chặt cổ tay Văn Từ xuống, nhẹ nhàng vén tóc lên để lộ gương mặt thanh tú trắng nõn.
Hai tay được giải phóng, Văn Từ cọ cọ trong lòng của Trì Quan Yếm, tìm một vị trí thoải mái, nắm lấy quần áo của Trì Quan Yếm, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ,
Nhìn giống như một con mèo lười biếng.
Mùi rượu thoang thoảng nơi đầu mũi, bên trong xe rất yên tĩnh, chỉ còn lại hơi thở nhẹ nhàng của chàng trai.
Trì Quan Yếm nhìn chằm chằm người trong lòng mình một lúc, gọi điện thoại cho Ninh Hạ Chú đang ra ngoài mua đồ quay về lái xe.
"Trì Tổng, bên cạnh có một siêu thị đang đợt giảm giá lớn, nên tôi đã đi mua đồ, để anh đợi lâu rồi. " Cất đồ vào thùng xe, Ninh Hạ Chú ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn chuẩn bị lái xe, vô tình liếc thấy Văn Từ trong lòng của Trì Quan Yếm, vô thức nói: "Trì Tổng, cậu Văn uống say rồi? Hay là cơ thể không khỏe? Có cần tôi gọi cho bác sĩ không?"
Không đợi Trì Quan Yếm nói, anh ta đã phản ứng lại, thu lại ánh mắt, tự cho mình một cái bốp vào miệng, tự giác nói: "Chuyện này tôi không nên hỏi, Trì Tổng, anh coi như tôi chưa nói gì, không nghe thấy gì hết."
Nói xong, Ninh Hạ Chú còn không dám nhìn vào kính chiếu hậu, liền lái xe rời đi.
Xe đã đậu ở cửa công ty, khi Ninh Hạ Chú chuẩn bị xuống xe, liền nghe thấy Trì Quan Yếm nói: "Đi cửa sau."
Ninh Hạ Chú đầu óc nhảy số nhanh, lập tức hiểu ý Trì Quan Yếm, liền lái xe ra cửa sau.
So với cửa trước, thì cửa sau chỉ có mấy nhân viên bảo vệ.
Trì Quan Yếm ôm Văn Từ, bước vào thang máy dưới ánh mắt trợn tròn sắp rớt tròng mắt ra ngoài của mấy nhân viên bảo vệ.
"Tình huống gì vậy?" Đợi lúc thang máy đã đi lên, một trong những nhân viên bảo vệ dụi mắt nói "Chết tiệt", "Vừa rồi là Trì Tổng sao?
"Tôi không biết... Tiêu rồi, chúng ta vừa rồi quên chào hỏi, liệu có bị sa thải không?"
"Chắc không đâu. Không đúng, người Trì Tổng đang ôm là ai vậy?"
"Mặt bị che không nhìn rõ. Ai mà có bản lĩnh vậy, được Trì Tổng đích thân ôm?"
"..."
Lúc anh bước ra khỏi thang máy, người trong lòng bắt đầu không yên phận, Trì Quan Yếm đẩy cửa phòng làm việc ra, đặt Văn Từ xuống ghế sô pha, đắp chăn lên.
Kết quả, vừa mới đứng dậy ngồi vào bàn làm việc, Văn Từ đang nằm trên sô pha đột nhiên ngồi bật dậy, mở to hai mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm phía trước, sau đó quay đầu cười tươi rói nhìn Trì Quan Yếm.
Văn Từ thấy đầu óc choáng váng, không biết mình đang ở đâu, mảnh ký ức duy nhất trong đầu là cậu đã uống rượu, còn rất ngon.
Thân thể lâng lâng, cả người thoải mái như bước trên mây, Văn Từ không nhịn được đứng lên, lảo đảo đi về phía Trì Quan Yếm đang ngồi trước bàn.
"Trì Quan Yếm, tại sao anh lại biến thành ba người rồi?"
"Một người đã khiến em không thoải mái rồi, ba người càng khiến em thấy không thoải mái hơn."
"Khi nào thì anh sẽ làm phép thuật? Dạy em, em cũng muốn biến thành ba người, như vậy chúng ta có thể gom đủ một bàn mạt chược, tốt biết bao."
"Sao lại không thoải mái?" Thấy cậu sắp ngã, Trì Quan Yếm đỡ cậu, bị cái câu đánh mạt chược chọc cho cười thành tiếng.
"Em nghĩ... ưm..." Văn Từ nghiêng đầu, suy tư một chút, có chút bối rối, nghĩ đến cái gì nói cái đó, hoàn toàn không cố kỵ, "Em... hình như có chút thích anh, nhưng em không muốn thừa nhận điều đó."
Trì Quan Yếm sửng sốt một chút, gần như cho rằng mình nghe lầm, bàn tay ôm Văn Từ hơi siết chặt, cổ họng khô khốc: "Tại sao không muốn thừa nhận?"
"Em chỉ là, không muốn thừa nhận, không muốn nói cho anh biết, lý do tại sao thì anh thử đoán xem." Văn Từ đau đến mức hất tay Trì Quan Yếm ra, quay ngược lại nhéo tai Trì Quan Yếm, sau khi kéo nó sang một bên, bắt đầu nhăn mặt: "Không đoán ra được đúng không, vậy em sẽ nói cho anh biết, bởi vì em vẫn chưa thuyết phục được bản thân, thừa nhận rằng mình thực sự có một chút thích anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!