Edit+beta: Mẫn Nguyệt.
Wordpress: minyuee. wordpress. com
-- Vui lòng không reup đi nơi khác, hãy là người đọc văn minh! --
Nghe cái chất giọng như sắp khóc kia của Văn Thanh, Văn Từ đưa điện thoại ra xa lỗ tai.
Tính cách của nam chính trong tiểu thuyết không thích giả vờ, tuyệt nhiên cũng sẽ không cố ý nói những lời như thế cho cậu nghe, Văn Từ có hơi nghi ngờ, có phải tính cách của hắn sớm đã thay đổi, không còn là nhân vật lạnh nhạt thờ ơ như lúc đầu nữa rồi hay không.
"Không có gì đâu, A Từ sẽ không để bụng, buổi chiều mẹ sẽ dẫn con đi mua quần áo, con cứ mặc đồ của A Từ trước đi." Mẹ Văn vội vàng xoa đầu hắn, "A Từ tốt tính lắm, con đừng lo."
"Con có thể nói vài câu với anh hai không?" Văn Thanh nhìn ba Văn, thấp thỏm hỏi.
"Đương nhiên là được rồi, vừa hay anh hai con cũng muốn nói chuyện với con đây." Ba Văn nói vào điện thoại một câu, sau đó đưa di động cho Văn Thanh.
Cầm lấy điện thoại rồi, Văn Thanh càng thêm hồi hộp, lắp ba lắp bắp gọi một tiếng: "Anh hai."
Đầu dây bên kia chỉ im lặng.
Văn Thanh đợi mấy giây, không nhận được bất cứ câu trả lời nào, nhìn mặt hắn cứ như sắp khóc đến nơi, hai mắt đỏ lên, muốn trả lại điện thoại cho ba Văn, "Con, hay là con không, không nói thì hơn."
Ba Văn nhíu mày, cũng đoán được bên kia không nói gì nên mới làm Văn Thanh trở nên như vậy.
Lúc Văn Từ để điện thoại về lại bên tai thì nghe được câu đó của Văn Thanh, cậu cũng đoán được đại khái, miễn cưỡng cười nói, "Lúc nãy tính hiệu không tốt, không nghe được mọi người nói gì cả, xin lỗi."
Lúc này Ba Văn mới dãn chân mày ra, ra hiệu Văn Thanh thả lỏng, tiếp tục nói chuyện.
Văn Thanh vô cùng kích động, mở miệng mấy lần muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra được.
Mẹ Văn thấy hắn căng thẳng quá, bà dứt khoát kéo ba Văn đi theo mình, chỉ để lại một mình Văn Thanh trong phòng khách.
Hai người vừa lên lầu, vẻ mặt hồi hộp lo lắng của Văn Thanh đang ngồi trên sofa lập tức biến mất không còn sót lại chút gì.
Hắn tự rót cho mình một tách trà, một tay cầm điện thoại, tay còn lại bưng trà lên nhấp một ngụm, không nói tiếng nào.
Văn Từ đợi cả buổi chỉ nghe được vài tiếng động, cậu suy tư, sau đó lạnh nhạt nói: "Nếu mọi người đang bận thì con cúp máy trước đây."
"Không bận." Văn Thanh cong môi cười, giọng nói cũng không còn lắp bắp thấp thỏm gì nữa, chỉ còn sót lại sự lạnh giá: "Tôi vừa trở lại thì anh lại rời đi, anh cố ý đúng không?".
Văn Từ hơi buồn ngủ, cậu ngáp một cái, nghe giọng nói phát ra từ điện thoại còn tưởng rằng mình nghe nhầm: "Cố ý gì?".
"Cố ý để ba mẹ nghĩ rằng anh vì chuyện tôi trở lại nên mới rời nhà đi, tự lui một bước, để ba mẹ thương hại anh, tiếp tục cho phép anh ở lại nhà họ Văn." Không đợi Văn Từ trả lời, Văn Thanh đã tiếp tục: "Nhưng anh sẽ không có cơ hội đó nữa đâu. Làm thiếu gia ở nhà tôi hơn hai mươi năm trời, sướng không?".
Văn Từ trong nháy mắt không nhịn được, cậu khẽ cười một tiếng, "Cậu nghĩ nhiều thật đấy, tôi không hề giả vờ đáng thương gì cả, cũng chẳng nghĩ đến việc tranh giành với cậu cái gì cả, lại càng không muốn về lại nhà họ Văn. Cậu có thể yên tâm làm thiếu gia Văn gia của cậu, không cần phải quan tâm đến tôi."
Cậu là nam phụ, Văn Thanh là nam chính, đi đến đâu cũng có hào quang của nhân vật chính soi sáng một phương, đừng nói cậu không có ý muốn tranh giành với hắn ta, dù cho có, cũng không thể nào giành giật lại nam chính.
"Phải vậy không." Văn Thanh đảo trà trong tách, lên tiếng chế nhạo, "Tôi trở về rồi, anh nên cút đi cho khuất mắt tôi, nghe chưa? Đến cả họ Văn anh còn không xứng ấy chứ, anh sống hai mươi hai năm ở nhà họ Văn này, tất cả đều cướp từ tay tôi cơ mà, thế nào? Còn chưa đủ hài lòng ư? Còn muốn tiếp tục ở lại như con chó trông nhà à? Nếu xem anh như con chó giữ cửa, tôi thấy cũng không phải là không được."
Văn Từ không bị lung lay bởi tiếng thóa mạ chửi mắng đó của hắn ta: "Có một chuyện cậu nhầm lẫn rồi, bệnh viện mới là nơi làm cho thân phận của chúng ta bị hoán đổi, tôi và cậu đều là người bị hại."
Đến khi tiểu thuyết kết thúc rồi mà ba mẹ ruột của cậu vẫn không hề xuất hiện, mặc dù trong tiểu thuyết miêu tả rất ít, nhưng nhà bọn họ cũng không nghèo, ba mẹ đều kinh doanh một công ty nhỏ, tính tình hiền lành chất phác.
Những tủi thân oan ức mà Văn Thanh nhận lấy chỉ mới có sau khi ba mẹ ruột của cậu mất tích, trước đó, hắn cũng giống như những người khác, có ba mẹ yêu thương cưng chiều.
Thậm chí sau khi Văn Thanh bán căn hộ đi, trong người hắn vẫn còn mấy trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm trong tài khoản.
Đó là lí do mà Văn Từ không hề cảm thấy Văn Thanh thuộc dạng đáng thương từ nhỏ đã phải sống khổ sống cực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!