Chương 27: Tình Yêu Sét Đánh

"Mưa sẽ kéo dài rất lâu, nơi này lại cách nhà em rất xa." Trì Quan Yếm nhẹ giọng nói, nhìn hai má Văn Từ tái nhợt, quần áo cũng gần như ướt đẫm, đặt mu bàn tay lên trán cậu, xác định nhiệt độ bình thường không bị sốt, lúc này mới yên tâm rút tay về, "A Từ, em vẫn chưa hoàn toàn khỏi bệnh, ở lại nghỉ ngơi thêm một đêm đi, sáng mai anh đưa em về."

Trên xe bật điều hòa, hơi lạnh trên cơ thể dần được xua đi, chân tay lạnh cứng của Văn Từ dần ấm lên.

Cậu lắc đầu nói: "Có thể đưa tôi về được không? Cảm ơn."

"Nhà của em cách đây rất xa, quần áo trên người ướt nhẹp, đến lúc đó lại sinh bệnh." Trì Quan Yếm đưa tay lên sờ đầu cậu, " Ở lại một đêm, được không? Nếu không đến lúc phát sốt sẽ rất khó chịu."

Giọng điệu trầm thấp dịu dàng thật sự không thể khiến người ta từ chối được. Văn Từ ma xui quỷ khiến mà gật đầu một cái, "Được."

Cậu đột nhiên phản ứng lại, không biết bản thân tại sao nói đổi ý liền đổi ý ngay, ngồi cứng đờ ở đó một lúc lâu mới nói: "Ô của tôi... vẫn ở bên ngoài."

"Nó ở đây." Cấp dưới lái xe đã mang ô vào, giơ nó lên cho Văn Từ xem, cười toe toét nói: "Cậu không cần lo, tôi đã mang nó về rồi."

Văn Từ mới phát hiện ra vẫn còn một người đang ngồi trước mặt mình, mỉm cười nhìn cấp dưới. Cậu ngồi trong góc không phát ra tiếng động, đến khi cảm thấy Trì Quan Yếm đang ngồi bên cạnh chậm rãi đến gần mới nâng mắt lên nhìn Trì Quan Yếm, ánh mắt rất cảnh giác.

Trì Quan Yếm không quan tâm đến sự cảnh giác trong mắt cậu, chỉ là lấy áo khoác trong tay khoác lên người cậu, "Có lạnh không?"

Cảnh giác trong mắt Văn Từ biến mất, nhẹ giọng nói: "Vẫn ổn, cám ơn anh."

Trì Quan Yếm: "Rất nhanh sẽ về tới thôi."

Cấp dưới tập trung lái xe, chỗ nào cũng không nhìn, cũng không dám nhìn, rất nhanh đã tới trước biệt thự.

Sau khi đỗ xe xong, anh ta xuống xe cầm hai chiếc ô, cười nói: "Trì tổng, hai người yên tâm bước ra đi, tuyệt đối sẽ không dính một giọt mưa nào."

Văn Từ xuống xe, cảm ơn anh ấy.

Vừa bước vào biệt thự, dì Lý đưa bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn cho Văn Từ, bất lực nói: "Đây là quần áo sạch, là đồ cậu chủ mua về đã giặt qua nhưng chưa mặc lần nào, mau đi tắm đi. Dì nói trời sẽ mưa mà con vẫn đi ra ngoài, haz. "

Quần áo của Trì Quan Yếm.

Văn Từ nhìn quần áo trên tay, trong lòng chợt lóe một tia cảm xúc kỳ lạ, trước khi kịp nắm bắt thì đã biến mất không thấy đâu.

Cậu chớp chớp mắt, cảm ơn xong định quay về phòng tắm rửa, Trì Quan Yếm đột nhiên gọi cậu lại, đưa ly nước cho cậu, "Trước tiên uống một ly nước đã."

Văn Từ cầm lấy, uống một hơi thật nhanh, mang ly rỗng đem trả lại cho Trì Quan Yếm. Sau khi cảm ơn một lần nữa, liền mang quần áo vào phòng tắm, tắm nước nóng.

Trì Quan Yếm cao hơn cậu rất nhiều, quần áo mặc trên người tự nhiên cũng lớn hơn cậu. Văn Từ mặc áo sơ mi vào liền phát hiện ống tay áo dài hơn một khúc.

Cậu cài cúc áo xong, xắn tay áo lên một chút, để lộ cổ tay thon gọn và đẹp đẽ.

Gương bị phủ một tầng sương nước, Văn Từ liền nhẹ nhàng lau đi. Sau khi nhìn hai má đỏ bừng của mình trong gương một hồi lâu, mới vỗ vỗ mặt, hít thở thật sâu bước ra ngoài.

Trong phòng yên tĩnh, máy sấy tóc đã chuẩn bị sẵn để ở trên bàn, Văn Từ sững sờ, liền nhanh chóng cầm máy lên sấy khô tóc.

"Tiểu Từ, ăn cơm thôi." Dì Lý gõ cửa.

Văn Từ không vội vã đi ra, hỏi: "Trì Quan Yếm ăn chưa ạ?"

Dì Lý nói: "Vẫn chưa, cậu chủ đã xuống rồi, đang chờ con cùng ăn cơm."

Văn Từ lập tức căng thẳng, cùng anh ấy ăn cơm sao?

Cậu đáp lại một tiếng, quay người trở lại phòng tắm, đứng trước gương nhìn khuôn mặt của mình, chắc chắn rằng nó không còn đỏ rồi mới mở cửa đi xuống lầu.Lúc Văn Từ đứng cạnh bàn ăn, Trì Quan Yếm đang nghe điện thoại, giọng điệu vô cùng lạnh lùng, "Không gặp, không bàn, không có hứng thú."

Không biết bên kia nói gì, anh cười khẩy một tiếng, ngữ khí tràn ngập lạnh lùng: "Cần tôi lặp lại lần thứ hai không?"

Văn Từ cảm thấy không khí trong phòng khách vì lời nói của anh mà trở nên có chút ngột ngạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!