"Không phải!" Nghĩ đến giọng điệu làm nũng muốn chết người vừa rồi, hai tai Văn Từ nhanh chóng đỏ lên, một giây cũng không dám ở lại nữa, trực tiếp chạy xuống lầu.
Nhìn bóng lưng của cậu, khóe môi Trì Quan Yếm không khỏi nhếch lên, trên mặt hiện ra thần sắc vui vẻ chưa từng thấy.
Anh cúi đầu, nhìn tô mì trong tay mình một lúc rồi ôm nó vào phòng.
"Thế nào rồi, có phải đã ăn rồi không?" Vừa trở lại lầu một, dì Lý trực tiếp đi tới nắm lấy Văn Từ nháy mắt hỏi.
Văn Từ vừa gật đầu, dì Lý đã hưng phấn nói: "Dì đã nói con làm nũng có tác dụng mà! Lời nói của bọn ta tiên sinh đều không nghe, chỉ nghe lời con! Ôi, thật tốt quá."
Văn Từ xua tay giải thích: "Không phải! Con không có làm... Con làm nũng rồi, nhưng mà..."
Cậu không biết bản thân nên nói như thế nào, nhịn một hồi lâu, mặt càng đỏ hơn, rốt cục bất lực hỏi: "Dì Lý, sao dì lại cảm thấy con và Trì Quan Yếm là người yêu của nhau? Bọn con giống người yêu chỗ nào chứ?
"Cậu chủ khẳng định là thích con, nên mới đối xử với con tốt như vậy. Nếu như hai đứa không yêu nhau, cậu chủ sẽ không như vậy đâu. Dì đã ở đây mấy năm rồi, tính tình của cậu chủ như thế nào ít nhiều gì thì dì vẫn biết. " Dì Lý cười ha hả nói.
Lời dì Lý nói nghe cũng có lý, Văn Từ nhất thời không biết nên phản bác lại thế nào, chỉ có thể im lặng ngồi vào bàn ăn mì.
Nhưng cậu vẫn rất khó hiểu, trước khi ngất xỉu, quan hệ của cậu với Trì Quan Yếm không khác gì người xa lạ, làm sao mà Trì Quan Yếm lại đối xử tốt với cậu như vậy.
"Dì nói con nghe, con đừng nhìn cậu chủ lạnh lùng như vậy, cậu ấy đối xử với mọi người rất tốt." Dì Lý ngồi ở một bên, không có việc gì làm nên ngồi tán gẫu với Văn Từ, "Cậu ấy là người ngoài lạnh trong nóng, đặc biệt là khi cậu ấy đối xử với người mà cậu ấy thích, sẽ cực kỳ dịu dàng. "
Động tác ăn mì của Văn Từ ngừng một lát, trong đầu cậu hiện lên vẻ mặt của Trì Quan Yếm, cậu không nhịn được hỏi:" Dì Lý, sao dì lại biết?"
"Nhìn con là có thể nhìn ra rồi. "Dì Lý nói,"Mấy ngày nay khi dọn dẹp, dì vô tình nhìn thấy cậu chủ đối xử với con rất dịu dàng, bất kể làm việc gì cũng đều rất cẩn thận tỉ mỉ. Sự yêu thích dành cho con căn bản là không thể che giấu được. Tiểu Từ à, dì có thể gọi con như vậy không? "
Văn Từ nói: "Tất nhiên là có thể ạ. "
Dì Lý mỉm cười: "Tiểu Từ à, dì có thể cảm nhận được, cậu chủ thật sự rất thích con."
"..."
Dì Lý nói rất nhiều, ấn tượng cứng nhắc của Văn Từ về Trì Quan Yếm từng chút một bị thay đổi.
Nhưng cho dù là những gì dì Lý nói, hay là bản thân cậu tự tiếp xúc được, thì đó đều không phải là nhân vật phản diện trong cốt truyện.
Cho đến nay, tất cả mọi người đều đã thay đổi, hoàn toàn khác xa so với trong tiểu thuyết.
Lúc trở về phòng ngủ, Văn Từ nhìn chằm chằm trần nhà, trằn trọc trở mình, làm sao cũng không ngủ được.
Cậu đắp chăn bông, lại đột nhiên nghĩ đến căn phòng này hình như là của Trì Quan Yếm, hai má lại nóng bừng lên, cảm thấy bản thân dường như đang nằm ngủ trong lò lửa, nơi nào cũng nóng hôi hổi.
Trong phòng có mùi bạc hà rất nhạt, giống với mùi trên người của Trì Quan Yếm. Văn Từ không ngủ được, dứt khoát mở chăn đi xuống giường, đi đến bên cạnh cửa sổ để tìm kiếm mùi hương ấy.
Cậu kéo rèm cửa ra, nhìn thấy cây bạc hà trồng ở ban công ngoài cửa sổ, nhịn không được mà mở cửa sổ, thò đầu ra ngửi, khóe môi cong lên, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
Đột nhiên cảm giác được bên cạnh có một ánh nhìn mãnh liệt, Văn Từ quay đầu lại nhìn, Trì Quan Yếm đang đứng trước cửa sổ bên cạnh, nghiêng người nhìn mình.
Anh không bật đèn, Văn Từ cũng không bật, chỉ có ánh đèn yếu ớt bên ngoài biệt thự.
Trong bóng tối, khuôn mặt người đàn ông hơi mơ hồ, chỉ có thể nhìn rõ một số đường nét, điều khiến người khác không thể bỏ qua chính là ánh mắt của anh ấy, dịu dàng cưng chiều như thể đang nhìn người mà mình yêu sâu đậm.
Dưới ánh mắt như vậy, Văn Từ có chút sững sờ, tim đập loạn xạ không ngừng. Khi định thần lại, lập tức thu hồi ánh mắt, lùi về phía sau, đóng cửa sổ, kéo rèm lại.
Tất cả hành động được thực hiện liền mạch, Văn Từ cảm thấy bản thân hồi trung học chép bài tập về nhà cũng không nhanh được như vậy.
Chỉ là một giây trước khi đóng cửa sổ, cậu đã nghe thấy một tiếng cười trầm thấp, bởi vì quá ngắn ngủi nên không chắc có phải là Trì Quan Yếm đang cười hay không.
Nếu Trì Quan Yếm thực sự thích cậu thì sao? Những nhân vật quan trọng trong cuốn tiểu thuyết này đều đã thay đổi quá nhiều, có phải đại biểu cốt truyện đã hoàn toàn rối loạn, cái kết bi thảm của cậu sẽ không xuất hiện nữa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!