Văn Từ liên tục chớp mắt nhìn anh, Trì Quan Yếm cũng lặng lẽ nhìn cậu, hồi lâu vẫn không nói gì.
Căn phòng yên tĩnh giờ phút này chỉ còn lại tiếng hít thở hòa quyện với nhau.
Dường như tầm nhìn Văn Từ chưa được rõ cho lắm, cậu đưa sát mặt lại gần hơn, nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.
Gương mặt của chàng trai lập tức được phóng đại ra gấp mấy lần, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt anh, yết hầu của Trì Quan Yếm hơi gợn, ngón tay đang cầm muỗng run lên nhè nhẹ, thật lâu sau, anh mới đáp lại một tiếng, "Ừm."
Văn Từ duỗi tay véo mặt Trì Quan Yếm, kéo lên, kéo xuống, rồi lại đẩy sang trái phải.
Chỉ cần một động tác nhỏ cũng đủ cho Trì Quan Yếm đoán ra được suy nghĩ của Văn Từ, hóa ra cậu không biết hiện tại đang là mơ hay thực, Trì Quan Yếm chợt có hơi buồn cười.
"Kỳ lạ quá." Văn Từ khó hiểu lẩm bẩm trong miệng, xúc cảm mềm mại khi véo má đối phương là thật, đây không giống như đang nằm mơ, Văn Từ dần thả lỏng tay ra.
Đầu cậu vẫn còn thấy choáng váng, Văn Từ ngửa người ra sau muốn ngủ tiếp, song lại bị một bàn tay nhanh nhẹn chặn lại.
"Ăn xong rồi hãy ngủ." Trì Quan Yếm đỡ lấy đầu cậu, giúp Văn Từ ngồi thẳng dậy.
"Không muốn ăn." Văn Từ đẩy cái tay đang đỡ đầu mình ra, mơ màng đáp: "Không có khẩu vị, không ăn."
"Ăn mấy muỗng rồi ngủ." Trì Quan Yếm vẫn kiên trì dỗ dành.
Nhưng Văn Từ lại tiếp tục ngả lưng ra đằng sau, cậu còn vén chăn trùm kín đầu, Trì Quan Yếm kiên nhẫn kéo chăn xuống.
"A Từ, ăn một chút rồi lại ngủ, được không?" Giọng nói của anh quá đỗi dịu dàng, làm cho Văn Từ thoáng ngơ ngẩn trong giây lát, có cảm giác như giấc mơ này dường như có hơi chân thật.
Nhưng cảnh tượng này sẽ chẳng bao giờ xảy ra ở hiện thực, bởi vì phản diện không đời nào âu yếm gọi cậu là A Từ như vậy cả.
Phản diện hoàn toàn không quan tâm cậu là ai, anh chỉ để mắt tới một mình vai chính.
Từ tận sâu trong đáy lòng, cậu thật sự rất sợ người này, nhưng Văn Từ cũng ngại phiền, bèn dứt khoát thỏa hiệp, gắng gượng nhổm người ngồi dậy, nghiêm túc nói: "Chỉ ăn mấy muỗng thôi đó."
Sau đó hất chăn đi xuống giường.
Trì Quan Yếm giữ cậu lại không cho đi, nhưng thấy Văn Từ nhìn về phía nhà vệ sinh, anh như chợt hiểu ra điều gì, cười cười dìu cậu đi "giải quyết".
"Anh đừng có nhìn lén tôi." Văn Từ đưa lưng lại với Trì Quan Yếm, nhỏ giọng cảnh cáo, "Coi chừng tôi đánh anh."
"Không có nhìn." Trì Quan Yếm đang đứng ở cửa chờ cậu, nghe thế thì bật cười đáp.
Văn Từ giải quyết nỗi buồn xong, cậu nhấn nút xả nước, sau khi được Trì Quan Yếm giúp đỡ vệ sinh cá nhân thì mới quay trở lại giường.
Cậu nói thế nào là làm thế nấy, vừa ăn đến muỗng thứ chín là nhất quyết không ăn nữa, Văn Từ nhắm mắt mà mẫm tìm khăn giấy để lau miệng, định bụng nằm xuống ngủ tiếp.
Nhưng còn chưa kịp tìm thấy thứ mình cần, một bàn tay khác đã nhanh nhẹn cầm khăn giấy dịu dàng lau sạch miệng cho Văn Từ, sau đó còn dìu cậu nằm xuống, chu đáo đắp chăn lại cho Văn Từ.
Làm xong tất cả, Trì Quan Yếm mới bắt đầu ăn phần ăn của mình, vừa ăn được một miếng, anh chợt nghe Văn Từ hỏi thế này: "Trì Quan Yếm, anh không phải người thật đúng không." Giọng nói êm đềm tựa như chủ nhân của nó đã hoàn toàn tỉnh táo, nhưng khi Trì Quan Yếm đưa mắt nhìn sang, Văn Từ đã ngủ tự lúc nào.
Trì Quan Yếm khẽ cười, trả lời một câu mà Văn Từ không thể nào nghe thấy được, "Không phải."
"Anh là thật."Văn Từ ngất xỉu ròng rã ba ngày ba đêm, những lúc ăn cơm cũng không tỉnh táo, nhưng Trì Quan Yếm luôn kề cạnh chăm sóc cho cậu.
Đến buổi tối ngày thứ ba, Văn Từ mới hoàn toàn hạ sốt, sắc mặt cũng trở lại bình thường.
Trì Quan Yếm dùng khăn lông lau tay cho Văn Từ, kỹ lưỡng đến mức không bỏ sót bất cứ kẽ hở nào.
Đến khi lau đến ngón tay cuối cùng, anh vừa định cất khăn đi, bàn tay bị Trì Quan Yếm nắm lấy nhẹ nhàng cử động.
Trì Quan Yếm lập tức ngẩng đầu lên nhìn chàng trai đang nằm trên giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!