Chương 24: (Vô Đề)

Trans: Mẫn Mẫn.

"Sếp, sếp đợi em với." Cấp dưới không ngờ Trì Quan Yếm nói chạy là chạy, đến cả ô cũng không cầm, anh ta vội vàng mở ô đuổi theo sau, í ới gọi tên anh.

Mưa to như thế này, một khi đi ra thì sẽ ướt hết cả người, cấp dưới hoàn toàn không theo kịp Trì Quan Yếm, đến khi anh ta đuổi tới nơi, Trì Quan Yếm đã ôm chàng trai nằm dưới đất vào trong xe, vẻ mặt cực kì đáng sợ.

Cấp dưới cầm ô đứng nép sang bên, vô cùng thức thời lấy điện thoại gọi cho bác sĩ tư nhân.

"Sếp đừng vội, em đã gọi cho bác sĩ rồi, anh mau cầm lấy lau đi." Vừa ngồi vào xe, cấp dưới lập tức đưa cho Trì Quan Yếm khăn lông và chăn mỏng, nhưng anh lại lấy chăn bọc cho Văn Từ, sau đó nhẹ nhàng dùng khăn lau tóc cho cậu, đặt tay cậu lên túi chườm nóng đã mua ban nãy, toàn bộ quá trình đều không màng đến bản thân. Làm xong tất cả, Trì Quan Yếm liếc cấp dưới của mình, khàn giọng ra lệnh: "Bật điều hòa lên."

Anh ta nào dám chần chừ, lập tức với tay điều chỉnh nhiệt độ lên cao, thấy Trì Quan Yếm ôm lấy Văn Từ cũng không dám hó hé nửa lời. Cấp dưới chưa từng nhìn thấy dáng vẻ thất thố như lúc này của anh, quần áo trên người đều ướt đẫm, tóc vừa ướt vừa rối, môi mím lại thật chặt, tâm trạng lo lắng trước nay chưa từng có.

Cấp dưới không nén được tò mò, lén liếc mắt nhìn chàng trai nằm trong lòng anh, không biết đây là thần thánh phương nào mà có thể khiến cho Trì Quan Yếm lo lắng sốt vó đến vậy.

Cấp dưới quen biết anh đã lâu, nhưng anh ta cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ lo lắng cho người khác giống như hiện tại của Trì Quan Yếm.

Mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa rơi lộp bộp ồn ào, Văn Từ nằm trên ghế xe, khó chịu túm lấy quần áo của mình, miệng còn yếu ớt lẩm bẩm cái gì đó.

Trì Quan Yếm dựa sát cậu, nghe thấy từng tiếng thều thào nhỏ nhẹ "Lạnh, khó chịu quá."

"Không khó chịu, ngoan, sắp không khó chịu nữa rồi." Trì Quan Yếm dịu dàng dỗ dành, anh vuốt tóc ướt trên trán cậu sang một bên, kéo chăn mỏng lên cao hơn, giọng nói vẫn trầm thấp nhẹ êm như cũ: "Là lỗi của anh, anh nên chạy ra sớm hơn mới phải, A Từ, anh xin lỗi."

Lúc đó anh sợ Văn Từ phát hiện ra mình, đợi cậu truyền dịch xong thì cầm theo túi chườm nóng rời đi ngay, anh còn bảo cấp dưới tìm chỗ đỗ xe thật xa phòng khám, cũng chỉ vì sợ Văn Từ nghĩ nhiều, sợ cậu đoán ra anh, không ngờ lại biến khéo thành vụn.

Bàn tay nắm lấy quần áo của Văn Từ càng siết chặt hơn, dường như đã nghe thấy câu dỗ dành của Trì Quan Yếm, cậu không đáp lấy một lời, co rúm cơ thể đang không ngừng run lên vì lạnh.

Nhiệt độ trong xe dần tăng cao, cấp dưới của anh nóng đến độ liên tục đổ mồ hôi, nhưng anh ta nào dám nói gì, chỉ đành nhẫn nhịn lái xe nhanh hơn.

Hai mươi phút sau, xe dừng trước một căn biệt thự, cấp dưới còn chưa kịp xuống xe mở ô, Trì Quan Yếm đã ôm lấy Văn Từ chạy băng vào biệt thự.

"Sếp..." Cấp dưới ngạc nhiên hô lên một tiếng, hớt hải chạy theo sau, thấy Trì Quan Yếm ôm người đi vào phòng tắm, anh ta gọi dì giúp việc chuẩn bị quần áo sạch để trước cửa phòng tắm, xong việc mới nhẹ nhàng gõ cửa, "Sếp ơi, quần áo em để ở cửa, anh cần gì thì cứ gọi em."

Bên trong phòng tắm chỉ có tiếng nước chảy, ngoài ra không còn bất kì âm thanh nào nữa, cấp dưới biết sếp mình đã nghe, cho nên rời đi gọi điện thoại thúc giục bác sĩ.

"Sao anh còn chưa đến, anh mà không đến thật thì chúng ta bị mắng chết đấy."

"Đang đi, đang đi đây này, mưa to quá, khó lái xe chết đi được, đến liền mà, đừng có giục nữa."

"Nhanh lên." Cấp dưới tiếp tục hối thúc, "Gấp lắm rồi, sếp Trì sẽ nổi trận lôi đình đó."

"Rốt cuộc là ai thế, không phải tổng giám đốc Trì à?" Bác sĩ hoang mang hỏi.

"Không phải, anh mau tới đây đi." Anh ta đáp, "Chỉ cần biết là người sếp cực kì quan tâm là được, người ta ngất xỉu rồi, tình huống khẩn cấp lắm."

Bác sĩ cũng không dám hỏi nhiều, Trì Quan Yếm ở một mình đã nhiều năm, lấy đâu ra người mà anh quan tâm, bác sĩ tăng tốc chạy đến biệt thự, ô cũng chưa kịp gập lại đã vội nhét vào tay dì Lý, tức tốc chạy thẳng lên phòng ngủ tầng hai.

"Tổng giám đốc Trì." Bác sĩ nhẹ gõ cửa vài lần, đập vào mắt anh ta là cảnh tượng Trì Quan Yếm ngồi trên ghế kế bên giường, toàn thân trên dưới đều ướt sũng, nhưng anh vẫn tỉ mỉ sấy tóc cho một chàng trai, bác sĩ giật thót cả người, âm thầm chột dạ không thôi.

Chưa từng tận mắt trông thấy dáng vẻ nhếch nhác giống như hiện tại của Trì Quan Yếm.

Mà sắc mặt của anh lúc này cũng khiến người khác không tài nào đoán ra được cảm xúc, anh đặt máy sấy tóc xuống, dìu người nằm xuống giường xong mới đưa tay lên nhìn đồng hồ, giọng điệu bình thản như không, "Chậm hơn hôm trước 5 phút."

Bác sĩ cũng không giải thích nguyên do, sải bước đi đến đo nhiệt độ cho Văn Từ, thấy cậu sốt đến 39.1 độ, anh ta vốn định tiêm thuốc cho cậu, nhưng khi thấy vết kim trên mu bàn tay Văn Từ, ngạc nhiên nói, "Cậu ấy tiêm thuốc rồi à? Tại sao tiêm rồi mà vẫn ngất xỉu nhỉ, không thể nào."

Chàng trai nằm trong chăn nóng hầm hập, môi cậu tái nhợt mất đi sắc tố, bộ dạng tiền tụy thiếu sức sống khiến người khác có ảo giác dường như cậu sẽ chết bất cứ lúc nào.

Bác sĩ vội lấy thuốc đặt lên bàn, "Đây là thuốc hạ sốt, bây giờ vẫn chưa uống được, phải lấy đá lạnh hạ nhiệt trước đã, nếu đợi tới đêm mà vẫn còn sốt thì hãy uống. Phải rồi, cậu ấy dầm mưa đúng không, vậy đã tắm chưa? Nếu chưa tắm thì phải tắm ngay."

"Tắm rồi." Giọng Trì Quan Yếm khàn đặc lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!