Chuyển ngữ: Mẫn Mẫn.
Văn Từ tê tái khắp người, hơi thở dồn dập gấp gáp.
Cậu muốn đứng thẳng dậy, nhưng hai chân lại mềm nhũn, cuối cùng, cơ thể mất khống chế ngã người ra sau.
Bên tai vang lên tiếng "Ầm" thật lớn, giống như tiếng đồ vật va chạm với vật cứng, ngay sau đó, trán Văn Từ truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt.
Cơn đau đó khiến cho cậu thoát khỏi cảnh tượng trước mắt trong tích tắc, Văn Từ mở to mắt, choàng tỉnh ngồi bật dậy.
Đến khi cảm nhận được bầu không khí tĩnh mịch không tiếng động ở xung quanh, Văn Từ lúc này sững sờ nhận ra mình chỉ đang nằm mơ, cậu lập tức buông tiếng thở phào.
Kinh khủng, thật sự quá kinh khủng, vậy mà lại mơ thấy một giấc mơ khó hiểu đến vậy.
Văn Từ thở dốc, đưa tay sờ cái trán đang nhói đau của mình, chỗ bị đụng phải đã nhô lên thành ngọn đồi nhỏ.
Cậu ngoảnh mặt nhìn về phía góc tường, có lẽ là do ban nãy quá kích động nên cậu mới nằm lăn vào trong, sau đó bị đụng đầu vào tường.
May mà cú va chạm này đánh thức cậu dậy, bằng không nếu giấc mơ đó vẫn cứ tiếp tục diễn ra, thì không biết sẽ xuất hiện cảnh tượng không thể cứu vãn nào nữa.
Nhớ lại gương mặt gần trong gang tấc kia, hai má Văn Từ lập tức nóng bừng.
Cậu lắc đầu, muốn xuống giường để rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng cơ thể lại mềm nhũn như mất cạn sức lực, đầu óc cũng choáng váng quay cuồng, Văn Từ đưa tay lên sờ trán.
Nhiệt độ khác xa ngày thường, chắc là phát sốt rồi.
Văn Từ không có mua nhiệt kế, cậu lên mạng đặt mua, sau đó đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân, lúc này cậu mới biết sắc mặt mình tái nhợt đến nhường nào.
Chàng trai trong gương cực kì yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu, cục u trên trán sưng đỏ lên, cứ chạm tay vào là đau.
Văn Từ xệch miệng, lúc rửa mặt chỉ đành tránh đụng trúng "ngọn đồi nhỏ", sau đó vào bếp nấu một bát cháo trắng.
Chẳng mấy chốc, nhiệt kế và thuốc hạ sốt đã được shipper đưa đến, cậu dùng nhiệt kế đo nhiệt độ một lát, không ngoài dự đoán, quả nhiên là sốt thật.
38.7 độ.
Nóng sốt cộng thêm cơn đau nhức khi đụng phải tường, đầu cậu đau như búa bổ, giống như có hàng vạn con kiến đang cắn xé đầu mình vậy.
Văn Từ uống thuốc hạ sốt vào mà không dám ngủ tiếp, cậu sợ mình lại mơ thấy giấc mơ hoang đường nào đó nữa.
Văn Từ rảnh rỗi mở tình tiết tiểu thuyết đã viết ra, ghi chú sự thay đổi của Văn Thanh và Trì Quan Yếm vào trong đó.
Được một chốc thì đầu cũng đỡ đau, cơn buồn ngủ cũng từ từ ập đến.
Văn Từ rửa mặt rồi đi ra ngoài, cậu gọi xe đến trung tâm thương mại dạo vài vòng để khiến bản thân tỉnh táo hơn đôi chút.
Cậu vào siêu thị mua đồ ăn, đến khi thanh toán thì bị ai đó va mạnh vào người một cái.
Văn Từ nhũn cả chân, trước mắt tối sầm lại, cậu mất kiểm soát ngã người sang một bên, may mà cậu nhanh tay đỡ lấy máy tính tiền tự động nên mới không bị ngã xuống đất.
Cậu lắc đầu, khi đã lấy lại tầm nhìn thì quay sang liếc người va phải mình.
Đối phương chưa bỏ đi, giống như biết mình va trúng người khác nên thẳng thắn đứng một chỗ nhìn cậu.
Đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, cùng với đôi mắt đó nữa, trông kiểu gì cũng thấy rất quen.
Là Thẩm Hà Nhứ.
Tên khốn đi đứng không nhìn đường này, còn đâm phải người khác nữa chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!