Chương 20: (Vô Đề)

Trans: Mẫn Mẫn.

Nay rảnh háng quá ngồi trans luôn :))Chịu trách nhiệm như thế nào á?

Đương nhiên là đưa đi bệnh viện kiểm tra rồi.

Văn Từ ngẩng đầu muốn nói câu này, nhưng khi chạm mắt với ánh nhìn đầy ý cười của Trì Quan Yếm, cậu chỉ biết sững sờ.

Tại sao phản diện lại nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng đó thế?

Văn Từ chợt nghĩ đến một chuyện, cậu xoay người nhìn về phía sau, quả nhiên Văn Thanh đang đi tới bên này, Văn Từ lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra là nhìn Văn Thanh, không phải nhìn mình, ánh mắt anh dịu dàng như vậy cũng chỉ dành cho mình Văn Thanh mà thôi.

Văn Thanh đi lướt qua Văn Từ vẫn không hề dừng lại, ngó lơ cậu rồi đi thẳng đến trước mặt Trì Quan Yếm.

Văn Thanh nhìn người đàn ông cao quý lạnh lùng đang ngồi trên sofa, khóe môi cong lên, hắn nhoẻn miệng cười khẽ, "Chào anh, tôi là Văn Thanh, em trai của Văn Từ. Tôi bằng lòng chịu trách nhiệm thay anh trai của mình."

Nhân vật chính xuất hiện rồi, khi bị hào quang của nhân vật chính chiếu phải, Trì Quan Yếm sẽ nảy lên hứng thú với Văn Thanh, sau đó hai người sẽ dây dưa với nhau, mà cậu chính là cầu nối cho bọn họ.

Bây giờ cũng là lúc nhân vật phụ như cậu xuống sàn rồi.

Văn Từ vừa định rời đi, bên tai chợt văng vẳng một giọng nói đầy xa cách: "Không cần, phiền cậu tránh xa tôi ra chút."

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Trì Quan Yếm, cộng thêm dáng vẻ hơi mất kiên nhẫn đó của anh, Văn Từ thấy thật khó hiểu.

Cậu là một vai phụ, nhưng khi va phải Trì Quan Yếm, anh lại không đẩy cậu ra, cũng không sai người ném cậu ra ngoài, mà ngược lại còn kéo Văn Từ, hỏi cậu có bị làm sao không? Thậm chí còn hỏi mình sẽ chịu trách nhiệm như thế nào.

Còn Văn Thanh, thân là nhân vật chính lại bị phản diện bài xích.

Càng ngày cốt truyện càng phát triển theo hướng cực kỳ sai lệch.

Thấy Trì Quan Yếm ghét bỏ mình, nụ cười trên mặt Văn Thanh dần dần tắt ngúm, hắn siết chặt tay, sững sờ không tin được.

Những người đứng xem thầm "À há" một tiếng.

Ai mà không biết Trì Quan Yếm không thích có người lại gần hay tiếp xúc quá nhiều với mình cơ chứ, bình thường trừ La Minh Yêu có quan hệ tốt với anh ra, ai ai cũng bị đối xử cực kỳ lạnh nhạt.

Văn Thanh càn rỡ đến gần bắt chuyện như thế, chẳng khác nào tự rước lấy nhục.

"Ngại quá, anh ấy không thích người khác đến quá gần." La Minh Yêu đứng một bên vội vã nhảy ra giải thích, đưa tay kéo Văn Thanh lùi về sau, "Đừng để bụng, đừng để bụng, cậu muốn nói gì thì đứng đây nói là được rồi."

Từ khoảng cách một mét, La Minh Yêu kéo Văn Thanh đứng cách xa anh đến ba mét, lúc này vẻ mặt Trì Quan Yếm mới tốt hơn được một chút.

Văn Thanh thầm nghiến răng, đột nhiên quay phắt sang nhìn Văn Từ.

Hắn chỉ lại gần mà đã bị ghét bỏ đến thế, Văn Từ còn ngã vào lòng anh kia mà, tại sao không thấy Trì Quan Yếm ghét bỏ hay bất mãn gì cả.

Kiểu phản ứng phân biệt đối xử này bị đảo ngược rồi.

Người thật sự được đối xử khác biệt phải là Văn Thanh hắn mới đúng, không phải thứ hàng giả Văn Từ kia.

"Văn Từ, chúng ta đi thôi, không khí ở đây kinh khủng quá." Lý Thạnh Thừa chạy đến, đưa tay ra hiệu bỏ chạy với cậu, nhỏ giọng nói, "Nhân lúc Trì Quan Yếm còn chưa tức giận, chúng ta chuồn thôi?"

"Đi." Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, Văn Từ chỉ hướng lối vào, đè giọng thật thấp, "Đi mau chút."

Nói xong, cậu cũng cất bước nhanh hơn, cùng bỏ chạy với Lý Thạnh Thừa.

Hai tên bồi bàn còn đang hít drama nồng nhiệt, lại không ngờ hai người nói chạy là chạy thật, bọn họ hoàn toàn không kịp cản lại, khó xử quay sang nhìn Nguyên Tốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!