Chương 2: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mẫn Nguyệt.

Sáng sớm tám giờ, trời bắt đầu đổ mưa.

Văn Từ ngồi ở cửa hàng tiện lợi ăn bánh cá hầm [1], nhìn mưa càng lúc càng lớn ngoài cửa sổ, cũng chẳng có bao nhiêu cảm xúc, trong lòng không ngừng nghĩ đến dự định sau này.

[1] Bánh cá hầm (Oden): là một món ăn phục vụ trong nồi của Nhật Bản, gồm một số nguyên liệu như trứng luộc, daikon, konjac, và chả cá đã chế biến được hầm trong nước dùng dashi nhạt có vị nước tương.

- Nguồn: Wikipedia.

Cửa của cửa hàng tiện lợi bị đẩy ra, một người đàn ông đi vào cùng với tiếng "Chào mừng quý khách" vang lên.

Anh gập dù lại, cầm lấy một chai sữa chua dưới ánh nhìn nóng bỏng kinh ngạc của nhân viên thu ngân, trả tiền xong rồi dự định rời đi.

"Anh gì ơi, anh quên đồ này." Nhân viên thu ngân vội vàng nhắc nhở.

Người đàn ông nhìn chàng trai ngồi ở góc khuất thảnh thơi ngắm mưa, bình thản đáp: "Cho cậu ấy."

Nhân viên thu ngân ngẩn người, người nọ bung dù rời đi, chẳng mấy chốc, bóng dáng đó biến mất trong trong màn mưa bụi lất phất.

Nếu không phải trong không khí còn sót lại chút hơi lạnh khi anh bước vào, nhân viên thu ngân suýt chút nữa đã cho rằng mình đang nằm mơ.

Văn Từ đang ăn mà bị nghẹn, ngay lúc cậu chuẩn bị đi mua nước, bên cạnh chợt xuất hiện một chai sữa chua, trùng hợp hơn nữa là, đó là loại 100% đường mà cậu thích uống nhất.

"Bao nhiêu tiền vậy?" Không ngờ nhân viên thu ngân thời nay lại tri kỉ, chủ động đưa sữa chua cho khách hàng như thế, Văn Từ cười hỏi một câu.

Nhân viên thu ngân lắc đầu, "Đã có người trả giúp anh rồi ạ."

Văn Từ lấy tiền ra đưa cho cô, vô cùng ngạc nhiên hỏi: "Ai cơ? Tôi tự trả là được rồi."

Nhân viên thu ngân không chịu nhận tiền.

Văn Từ kiên quyết với cô ấy mấy câu, nói kiểu nào cô cũng không chịu nghe, mà cậu cũng không hỏi được người kia là ai, Văn Từ lại mua thêm một chai sữa chua nữa rồi rời khỏi cửa hàng.

Cậu cố ý chọn một khách sạn cách nhà họ Văn thật xa, đặt phòng một giường lớn xong, vừa ngáp vừa kéo vali đi vào thang máy.

Vì đã quá buồn ngủ, Văn Từ không hề chú ý trong thang máy còn có người khác, cậu ấn chọn tầng xong, hai mắt đã híp lại thành đường thẳng, suýt ngủ quên mấy lần.

Quá yên tĩnh.

Cơn buồn ngủ của Văn Từ nhanh chóng bị bầu không khí yên tĩnh kì lạ trong thang máy đánh tan.

Ánh mắt mơ hồ dần rõ ràng, đập vào mắt Văn Từ là đôi giày da đen sạch sẽ không dính bụi bẩn, nhìn lên trên chút nữa, một đôi chân vừa thon vừa dài.

Văn Từ còn chưa kịp nhìn mặt chủ nhân của đôi chân kia, người nọ đã cất bước rời đi, cũng đưa bầu không khí kì lạ trong thang máy biến đi mất hút.

Người kia vừa đi, Văn Từ lại bắt đầu buồn ngủ, cậu nghiêng đầu gật gù.

Cuối cùng, thang máy cũng đến tầng 17, Văn Từ lấy thẻ phòng mở cửa, cầm lấy quần áo đi tắm xong, gắng gượng sấy khô tóc rồi nằm sấp lên giường, nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Những kí ức hỗn loạn kia lại lần nữa xuất hiện trong giấc mơ của cậu, không giống như lần trước, cậu là người ngoài cuộc dứng xem cuộn phim về cuộc đời mình, lần này, Văn Từ dùng ngôi thứ nhất để trải nghiệm cái chết một lần nữa.

Ngay khi cậu nhắm mắt chết đi, Văn Từ giật mình bật dậy.

Cảm giác như đè ép cậu tự ti thấp hèn vẫn chưa biến mất hoàn toàn, hơi thở Văn Từ hơi dồn dập, cậu đưa tay lên trán lau mồ hôi lạnh.

Cậu không hề giống Văn Thanh chút nào, vì thế tiểu thuyết mới viết vì để trở thành thế thân của Văn Thanh, Văn Từ đã bắt chước hắn mọi thứ. Không chỉ vậy, cậu còn đeo bám Văn Thanh như một kẻ cuồng theo dõi, thu thập mọi tư liệu về hắn rồi nghiên cứu tìm hiểu thật lâu, tất cả cũng chỉ vì để giống hắn hơn, nắm được trái tim của Thẩm Hà Nhứ.

Có một lần, Văn Từ bị người khác phát hiện ra, sau đó bị đánh vào mặt, lúc về nhà còn bị Thẩm Hà Nhứ mỉa mai là đồ vô dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!