Edit+Beta: Mẫn Mẫn.
Văn Từ nhìn chằm chằm vào meme xoa đầu đó một lúc, còn phóng to ra nhìn thử.
Cậu cũng không biết vì sao mình lại thích cái meme xoa đầu này nữa, Văn Từ nhấn tải về, sau đó mới trả lời anh: "Không đau nữa rồi."
Cậu gửi một meme cúi đầu cảm ơn, lại không để ý rằng khóe môi của mình cũng đang dần dần cong lên.
Chàng Trai Đau Lòng Đừng Khóc gửi một tin nhắn thoại sang: "Phải tránh để vết thương chạm nước đấy."
Văn Từ mở loa ở mức to nhất, để áp ngay bên tai.
Giọng nói gợi cảm lại vô cùng dịu dàng, Văn Từ nghe xong, cậu có cảm giác trái tim mình giống như một sợi dây đàn, khi đã kéo dây thì không có cách nào bình tĩnh lại được.
Văn Từ gõ chữ cả buổi mà vẫn không biết nên trả lời lại thế nào, cuối cùng, cậu chỉ nhắn một chữ "Được" rồi thoát khỏi app livestream, Văn Từ đưa tay lên vỗ mặt, cố gắng làm cho hai bên má đang nóng bừng hạ nhiệt xuống.
Văn Từ bật TV tìm một bộ phim kịnh dị để xem, cũng như để di dời lực chú ý của mình đi.
Xem xong thì lại có cảm giác trong phòng đâu đâu cũng có người, thế là Văn Từ không còn tâm trạng để nghĩ đến những việc khác nữa, cậu đi tắm rửa, leo lên giường, chìm vào giấc ngủ, một ngày nữa lại kết thúc.
* (tRuY3^n cKj? đ4nG T4j MjNyU33.w0rDPR3ss.K0m z4' w4TTp4₫: m|\|m|\|40, zUj l0'nG ₫0k 0′? Tr4nG cKj'nk CKu?)
Sinh nhật của Nguyên Tốc được tổ chức ở khách sạn DA vào ba giờ chiều.
Vì nơi đó cách khá xa chỗ ở của Văn Từ, cho nên Lý Thạnh Thừa lái xe đến đón cậu đi cùng.
Lúc đi ngang qua Kim Thiện Đường, Văn Từ hạ cửa kính xe xuống nhìn, trước cửa Kim Thiện Đường, người đứng xếp hàng dài không thấy điểm cuối, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Lý Thạnh Thừa thấy cậu đang nhìn Kim Thiện Đường thì mới thở dài, bảo: "Tiệm này chắc là chỗ khó mua được nhất cả thành phố R này rồi, hôm trước mình gọi điện đặt bàn trước ba ngày mà còn không được, cơ mà nghe review thấy bảo cũng ngon lắm. Mình còn nghe nói chỉ riêng đầu bếp thôi thì tiệm bọn họ có hẳn hơn 30 người đấy."
Văn Từ ngớ người, "Thế cậu đặt đồ ăn cho mình phải đặt trước mấy ngày vậy?".
"Đồ ăn gì? Mình đặt trước bánh ngọt của tiệm đó không mất bao lâu hết á, đợi tầm nửa ngày là được mà."
"Bánh ngọt?" Văn Từ cuối cùng cũng biết không đúng ở chỗ nào, cậu ngồi thẳng đậy, thẳng mắt nhìn Lý Thạnh Thừa, "Mình không nhận được bánh ngọt, mình nhận được đồ ship của Kim Thiện Đường cơ."
Lý Thạnh Thừa thắng gấp, cậu ta dừng xe ngay bên lề đường, lúc này mới quay đầu lại nhìn Văn Từ, hết sức khiếp sợ: "Kim Thiện Đường? Mình đâu có đặt, mình còn chẳng đặt được Kim Thiện Đường ấy chứ. Mình mua cho cậu bánh ngọt Mạc Bắc, còn có mấy món ăn vặt nữa, cậu nhận được đồ ship của Kim Thiện Đường hả?".
Cậu ta lấy điện thoại ra, mở WeChat để xem ảnh hôm qua Văn Từ gửi cho mình, sau đó phát hiện Văn Từ quả thật gửi ảnh đồ ăn của Kim Thiện Đường sang cho mình.
Logo ở phía trên cực kỳ nổi bật, nhưng do hôm qua Lý Thạnh Thừa vội đánh game quá, cho nên cũng chưa kịp nhìn kỹ, sau đó lại quên béng đi mất, cứ đinh ninh rằng là đồ mình đặt cho Văn Từ.
Lý Thạnh Thừa nghĩ đến gì đó, cậu ta tiếp tục nhấn mở tấm hình đầu tiên Văn Từ gửi, lúng túng vò tóc, "Gì ấy nhỉ, cái ghế chơi game kia của cậu không phải hãng mình mua... mình mua cho cậu là của hãng khác cơ, máy tính với ghế massage cũng không phải mình mua luôn."
Trong xe lặng im không một tiếng động, bầu không khí vô cùng kỳ lạ.
Văn Từ lại hỏi: "Vậy còn sữa chua?".
Lý Thạnh Thừa lắc đầu.
Vậy có nghĩa là, bất cứ thứ gì được đưa tới nhà cậu vào ngày hôm qua, đều không phải Lý Thạnh Thừa mua.
Ai còn biết cậu ở chỗ này nhỉ? Và còn tiêu tiền mua nhiều đồ như thế cho cậu nữa? Không những thế, người đó còn biết cậu thích uống sữa chua 100% đường.
Văn Từ nhíu mày: "Chỗ mình ở hiện tại chỉ có mỗi cậu biết."
"Đúng thế, chỉ có mỗi mình biết. Mình thề với cậu mình không nói cho ai biết luôn ấy. Cho nên ai mới là người gửi? Với lại, nhìn thương hiệu thì mấy thứ này cộng lại cũng phải hơn mấy trăm nghìn tệ đấy." Lý Thạnh Thừa kiểm tra hóa đơn mua hàng của mình, "Ghế chơi game mình mua cho cậu còn chưa tới... bên bánh ngọt thì họ nói gửi nhầm, hôm nay mới đi ship lại nè, cũng không gọi điện thoại cho mình luôn, chỉ nhắn tin báo vậy thôi đó."
Văn Từ lập tức trầm mặc, cậu nói: "Hủy đi, đợi mình về xem thử có liên lạc được với bên người gửi không, mấy thứ đó phải trả về hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!