Chương 12: (Vô Đề)

Edit+Beta: Mẫn Mẫn.

Nụ cười trên mặt Văn Thanh dần cứng lại, "Anh mắng tôi?".

Hắn cứ tưởng rằng Văn Từ sẽ tức điên lên, hoặc là giả vờ bĩnh tĩnh, còn không thì sẽ sụp đổ ngay lập tức, nhưng hắn không ngờ cậu thật sự phớt lờ mình.

"Tai cậu không tốt à?" Văn Từ khẽ cười, mặt mũi cậu vô cùng sắc sảo, Văn Từ từ trên cao nhìn xuống Văn Thanh, khi nói chuyện, ngữ điệu của cậu cực kỳ lười biếng và kiêu ngạo, "Tai không tốt sao không nói sớm, tôi bố thí cho cậu cái máy trợ thính."

Vào khoảnh khắc đó, không hiểu vì sao Văn Thanh có một loại cảm giác rất kỳ lạ.

Dưới ánh mắt đó của Văn Từ, hắn thấy mình như không có nơi nào để lẩn trốn, không những thế, hắn còn cảm thấy tự ti cứ như mình thấp hèn hơn Văn Từ vậy.

Người tự ti không thể nào là hắn được, chỉ có thể là Văn Từ.

Văn Thanh cười, "Mới thế mà cuống lên rồi đấy à?".

"Cuống?" Văn Từ thản nhiên nói ra ba chữ, "Cậu cũng xứng?".

Văn Từ cũng chẳng thèm đi đoán mò vì sao Văn Thanh lại có ác ý như thế với mình.

Thân là nam chính, lúc này Văn Thanh nên bắt đầu phát triển bản thân mới đúng, chứ không phải đứng đây năm lần bảy lượt nhằm vào cậu.

Tình tiết gốc trong tiểu thuyết dường như đã thay đổi.

"Bọn họ đi ra ngoài rồi kìa, cậu cứ diễn nữa đi." Văn Từ nhìn đám người mẹ Văn đang đứng ở cổng biệt thự, lười biếng xua tay, "Tôi không diễn với cậu nữa đâu."

Văn Thanh không nói gì, hắn nhíu mày nhìn theo bóng lưng rời đi của Văn Từ, thật lâu sau, hắn mới xoay người nhìn về phía mẹ Văn.

"Tôi không tiễn các người đâu." Mẹ Văn nói, "Các người tự về đi."

Ba người đàn bà đứng bên cạnh nghe thế thì sững sờ, cả đám bà ta lập tức cuống cuồng lên, "Ý em là sao? Em thật sự chỉ vì một đứa con không phải ruột thịt mà giận bọn chị hả? Mẫn Lan, hồi đó em có vậy đâu."

"Tôi hồi đó? Hồi đó tôi mà biết mấy người có thái độ như thế với con tôi thì đến cái cổng nhà tôi cũng không cho mấy người vào ấy chứ." Mẹ Văn cười khẩy đáp.

"Ôi trời, chị mà thế này thì con ruột chị sẽ nhìn mẹ nó thế nào đây? Chị đối xử tốt và quan tâm một đứa con không phải ruột thịt quá mức như thế, vậy còn thằng con ruột bên kia phải làm sao?" Người phụ nữ đeo vòng cổ chỉ tay vào Văn Thanh, "Chẳng lẽ chị không sợ con ruột của mình đau lòng à? Một người xa lạ chiếm lấy những thứ vốn thuộc về nó suốt hai mươi năm, bây giờ thằng bé về rồi, sao chị còn chưa đuổi cổ thằng nhóc Văn Từ đó đi?".

Mẹ Văn khựng lại, bà quay sang nhìn Văn Thanh.

Văn Thanh vẫn ngoan ngoãn vô hại như mọi ngày, miệng còn đang cong lên cười điềm đạm.

"A Thanh và A Từ đều là con của tôi, không ai trong hai đứa có tội cả. Chuyện của nhà họ Văn chúng tôi không đến lượt mấy người chỉ trỏ dạy đời." Mẹ Văn xoay người đi vào biệt thự.

Vẻ mặt ba người kia xấu đến mức không thể nào xấu hơn, lúc Văn Thanh đi ngang qua đám bà ta, hắn còn bị lôi lại không cho đi.

"Xem ra mẹ cháu bị thằng nhóc kia bỏ bùa mê thuốc lú rồi, cháu về rồi mà em ấy vẫn chưa cắt đứt với thằng ấm giả mạo đó nhỉ. Văn Thanh à, cháu ở nhà họ Văn này cũng có nguy cơ quá, gia sản vốn dĩ là của một người giờ lại trở thành của hai người mất rồi, chậc chậc."

Văn Thanh lấy tay đám bà ta ra, hắn cười hòa nhã trả lời: "Anh hai và cháu đều là con của mẹ, mẹ có quan tâm anh cũng là chuyện bình thường mà. Gia sản có cho anh hai cháu cũng không để ý đâu, suy cho cùng... một mình cháu có muốn nhiều gia sản như thế cũng vô dụng."

"Cháu không sợ Văn Từ cướp phần đó của cháu đi luôn à?".

"Không, cháu tin anh hai sẽ không làm vậy đâu, dù cho anh hai muốn cướp, cháu cũng sẽ không nói tiếng nào." Văn Thanh rủ mắt, đáp bằng ngữ điệu yếu ớt mềm mại.

Người họ hàng đó sững sờ, ánh mắt bà ta nhìn Văn Thanh cứ như đang nhìn một thằng ngu.

Bà ta sống ngần ấy năm rồi nhưng chưa từng thấy ai lạ đời như Văn Thanh, người gì đâu mà vừa tội vừa thảm, người họ hàng đó trợn mắt lên nhìn hắn rồi kéo hai người còn lại rời đi.

Nụ cười trên mặt Văn Thanh lập tức biến mất, hắn xoay người, đi vào trong biệt thự.

Mẹ Văn đã về phòng, phòng khách không có một ai, Văn Thanh đi thẳng lên lầu, đột nhiên hắn dừng bước trước phòng Văn Từ, sau đó đẩy cửa đi vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!