Chương 11: (Vô Đề)

Edit+beta: Mẫn Mẫn.

Không hiểu vì sao khi đọc những bình luận đó cậu lại cảm thấy nóng mặt, cuối cùng dứt khoát đổi súng khác.

Văn Từ trốn vào trong nhà, ngồi xem bình luận được một lúc thì phát hiện nhiều người đang có suy nghĩ rất lạ lùng, bình luận càng ngày càng lệch sang chiều hướng khác.

Cậu tắt mic trong game đi, nói với những người đang xem livestream: "Các bạn đừng gửi những bình luận kỳ lạ đó nữa, những người mới vào bị hiểu lầm không hay đâu, tôi với Số 2 không có gì với nhau cả, đừng ship cp bậy bạ."

Phòng livestream có một đống chữ "Dạaa" bay ngang qua, quả thật không ai tiếp tục bàn luận lung tung nữa.

Văn Từ vừa mới thở dài một hơi, bỗng nghe thấy tiếng Số 2 đang hỏi cậu đang làm gì, Văn Từ lập tức đáp, "Vừa nãy đi uống nước ấy mà."

Trong văn phòng, Trì Quan Yếm đã nghe được toàn bộ những gì Văn Từ nói khi livestream, anh nở nụ cười, khẽ "Ừ" một tiếng.

Cửa phòng làm việc có tiếng gõ cửa, Trì Quan Yếm tắt tiếng trò chơi, lạnh nhạt nói: "Vào đi."

Trợ lý nhanh chóng đẩy cửa đi vào, đưa cho anh một tệp tài liệu, "Sếp, đây là báo cáo tổng kết của tháng trước, còn hai phần tài liệu nữa cần anh xem qua rồi ký tên ạ. À đúng rồi, sếp Vương của công ty Hối Bác muốn gặp anh, thời gian đã hẹn là chiều ngày mai."

Trì Quan Yếm nhận lấy tài liệu, xem xong thì ký tên rồi chuyển lại cho trợ lý, khuôn mặt không có quá nhiều cảm xúc.

Trong văn phòng quá đỗi yên tĩnh, cho dù anh không nói gì, nhưng vẫn đem lại cảm giác ngột ngạt cho người khác.

Trợ lý cúi đầu nhận lại tài liệu, hoàn toàn không dám ở lại quá lâu, anh ta xoay người đi ra ngoài.

Chẳng qua trước khi đóng cửa lại, trợ lý nhìn thấy hình ảnh trò chơi trên màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt Trì Quan Yếm, ngay lập tức bị dọa khiếp hồn khiếp vía.

Cái người đến điện thoại còn hiếm khi dùng mà cũng bắt đầu chơi game rồi à?? Không phải chứ.Văn Từ livestream đến tận hai giờ sáng mới nghỉ, cậu ngủ một giấc đến buổi trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy, lúc mò được điện thoại, nhìn thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, Văn Từ ngây người, lập tức gọi lại cho bên kia.

"Gọi cho con nhiều cuộc như vậy sao con không bắt máy." Vào lúc điện thoại được kết nối, ba Văn lạnh lùng lên liếng: "Mẹ con bệnh rồi, cứ nhắc con mãi thôi, con đang ở đâu? Mau mau về nhà thăm mẹ đi."

Văn Từ nhanh chóng mặc quần áo vào, "Mẹ bị sao vậy ba? Không có việc đó chứ?".

"Bị cảm phát sốt, tiêm thuốc ở nhà rồi. Mẹ vẫn luôn lo lắng cho con đấy, thấy con làm streamer thì càng không yên tâm hơn. Văn Từ, con cũng lớn rồi, sao vẫn khiến người khác nhọc lòng cho mình vậy." Ba Văn thở dài, "Ba biết có lẽ con vì A Thanh nên không muốn trở lại. Nhưng con đã nghĩ kỹ chưa? Chẳng lẽ cả đời này con thật sự không về nhà nữa hay sao? Đến A Thanh con còn chưa gặp, tại sao lại ghét em như vậy?".

Trong phút chốc, trong đầu Văn Từ lại hiện ra vô số cảnh tượng, cuối cùng dừng lại vào khoảnh khắc cậu chết đi, động tác mặc áo khoác của Văn Từ chợt chậm lại.

Cậu tránh né trả lời những câu hỏi của ba Văn, mím môi đáp: "Bây giờ con về."

"Con trả phòng đang thuê luôn đi, còn cái livestream gì gì đó nữa, cũng đừng làm nữa, về nhà ở đi." Ba Văn nói, "Nếu con muốn tìm việc thì ba sắp xếp cho con, làm streamer thì có gì hay ho đâu?".

Văn Từ chỉ nói mình phải đi súc miệng rửa mặt, sau đó cúp điện thoại trước.

Đến khi rửa mặt xong, cậu vội vàng ra ngoài gọi xe đi đến nhà họ Văn.

Cửa nhà đóng chặt, Văn Từ vừa đẩy cửa đi vào, chợt có tiếng cười đùa vang vọng vào tai.

Cậu ngây người, chỉ thấy mẹ Văn ngồi trên sofa, bên cạnh bà còn có vài người dòng họ đang ngồi xung quanh.

Nghe tiếng mở cửa, đám người đang nói cười hết sức vui vẻ dồn dập quay đầu sang nhìn.

Những ánh mắt đó rất phức tạp, nhưng Văn Từ vẫn nhìn ra được, tất cả bọn họ đều đang châm biếm mỉa mai cậu.

Trước đây những người này nhìn thấy cậu thì chỉ biết ngoác miệng nịnh bợ cười lấy lòng, không dám rục rịch dù chỉ là một chút.

Văn Thanh ngồi bên cạnh mẹ Văn, hắn thấy Văn Từ đi đến, hai mắt hắn sáng ngời, Văn Thanh đứng dậy, ra vẻ kích động như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng không biết vì sao, cuối cùng hắn lại chùn bước.

Cái dáng vẻ giả vờ chần chừ đó của hắn làm cho Văn Từ đến một ánh mắt cũng không muốn bố thí cho.

Bàn tay đang cầm tay nắm cửa hơi siết lại, Văn Từ hít sâu một hơi, nhìn mẹ Văn rồi cười hỏi: "Mẹ, mẹ có sao không?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!