Chương 1: (Vô Đề)

Edit+beta: Mẫn Nguyệt.

Nước biển xộc vào xoang mũi, Văn Từ bắt đầu giãy giụa.

Cậu biết bơi, nhưng cơ thể cứ như đang bị một sợi dây thừng trong suốt quấn chặt lấy, nó điên cuồng kéo cậu xuống sâu hơn, chỉ trong nháy mắt, nước biển hoàn toàn nhấn chìm cậu.

Cảm giác nghẹt thở truyền đến, ý thức Văn Từ bắt đầu mơ hồ, cậu dần dần mất hết sức lực, ngay lúc nhắm mắt lại, trong đầu bỗng hiện ra chuyện đã xảy ra hai mươi hai năm trước, tiếp sau đó là những chuyện chưa từng xảy ra.

Nó vụt qua nhanh như một cuộn phim được tăng tốc độ chiếu vậy, kết cục của đoạn phim đó, cậu bị bệnh hết.

Dạo này đèn kéo quân còn có tác dụng bù thêm tuổi già cơ à.

Trước khi mất đi ý thức, Văn Từ có cảm giác cổ tay mình bị một bàn tay gắt gao siết chặt.

Bên bờ biển, người đàn ông ôm Văn Từ đặt xuống một bên, thấp giọng gọi một câu, sau khi không nhận được câu trả lời, anh khom lưng, hô hấp nhân tạo cho cậu.

Văn Từ ho sặc sụa, nôn nước biển ra, mơ màng mở mắt.

Cậu chỉ thấy một bóng dáng mơ hồ không rõ, cùng với một đôi mắt thâm trầm như biển khơi sâu không thấy đáy.

Văn Từ đưa tay kéo ống tay áo của người nọ, yếu ớt mở miệng: "...".

Giọng nói kia quá mơ hồ, người đó không nghe rõ cậu đang nói gì cả, người đàn ông cúi người ghé vào tai Văn Từ, cuối cùng cũng nghe rõ lời cậu nói: "Cảm... cảm ơn."

Nói cảm ơn xong, lúc này Văn Từ mới yên lòng ngất lịm đi.

Người đó dịu dàng dỡ bàn tay đang kéo tay áo anh ra, cởi áo khoác của mình xuống đắp lên người Văn Từ, anh nhìn mặt cậu, không nhịn được đưa tay vén tóc mái ướt sũng trước trán cậu sang một bên, sau đó dùng điện thoại của Văn Từ quay số gọi đi.Lúc Văn Từ mở mắt, cậu đã nằm trong căn phòng quen thuộc rồi.

Bạn thân Lý Thạnh Thừa đi chung với cậu vốn đang nhỏ giọng khóc nỉ non, thấy cậu tỉnh lại thì lập tức òa lên một trận.

Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng khóc của cậu ta, cứ như là đang khóc tang người chết vậy.

Nếu không phải trái tim vẫn còn đang đập, suýt chút nữa Văn Từ đã tưởng rằng mình lìa đời thật rồi.

Cậu ngọ nguậy muốn ngồi dậy, cầm cái gối bên cạnh ném vào đầu Lý Thạnh Thừa đang khóc sưng cả mắt, uể oải lên tiếng: "Đừng khóc nữa, xui xẻo quá đi thôi."

Giọng nói khàn khàn của Văn Từ càng làm cho bạn thân thêm đau lòng, cậu ta lại khóc lớn hơn, "Từ à, cậu dọa chết mình rồi hu hu hu, mình còn tưởng là cậu chết thật, đi xem quan tài cả rồi đấy, thậm chí mình còn định đặt mua một cái quan tài siêu cấp sang trọng cho cậu nữa cơ. May mà cậu phúc lớn mạng lớn, sống lại rồi, chắc chắn ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của mình.

Từ à, cậu thật sự dọa chết mình rồi."

"Cút ra ngoài khóc đi." Đầu Văn Từ đau vô cùng, một bên là những cảnh tượng lung tung hỗn loạn, một bên là Lý Thạnh Thừa khóc lóc ầm ĩ, cuối cùng, cậu bực bội đi xuống giường, kéo bạn thân ra ngoài, "Cái quan tài đó cậu đợi thêm mấy chục năm nữa rồi tự đi mà dùng."

"Ầm" một tiếng, cửa bị đóng lại, ngăn cách toàn bộ tiếng khóc ồn ào.

Căn phòng khôi phục lại yên tĩnh, đầu óc cuối cùng cũng không bị rối tung lên nữa, Văn Từ ngồi bên giường, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, cậu nhăn mày thật chặt, sắp xếp lại những cảnh tượng đã hiện lên trong đầu.

Cậu là cậu chủ giả mạo trong một quyển tiểu thuyết.

Trong tiểu thuyết, cậu chủ chân chính, cũng là nhân vật chính trở lại vào lúc cậu chủ giả mạo 22 tuổi. Người trong nhà vô cùng áy náy với cậu, nghĩ mọi cách để bù đắp cho cậu, nhưng cậu chủ giả lại vì chuyện này mà lạnh nhạt, trong lòng nảy ra tư tưởng vặn vẹo, bắt đầu điên cuồng nhằm vào cậu chủ chân chính, sau này lại bị người ta liên tiếp vả mặt ngược huyết.

Cuối cùng còn tự nguyện trở thành thế thân của cậu chủ thật, sống như một con chó hèn mọn nghe lời.

Cho dù như thế, cuối cùng cậu ấm giả mạo vẫn bị người khác khinh thường, kết quả bị ruồng bỏ, bệnh chết trong bệnh viện.

Văn Từ là cậu ấm giả mạo làm đá kê chân cho nhân vật chính này.

Được lắm, làm những chuyện không não như thế thì cũng thôi đi, còn muốn cậu đi la liếm thay à. Con chó thế thân trung thành đúng không? Tôi nhổ hết răng cửa ra cho cậu luôn.

Văn Từ gần như bị những tình tiết lộn xộn kia chọc tức đến bật cười, cậu lại nhớ đến chuyện mình nằm bên bờ biển, Văn Từ ra ngoài mở cửa, thấy Lý Thạnh Thừa hai mắt đỏ bừng, Văn Từ nhíu mày hỏi: "Mình bị ai đẩy xuống biển vậy?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!