Trên đài trừng giới (trừng phạt), mặt trăng lên giữa trời.
Roi sắt bọc linh lực giơ cao, đuôi roi quét qua đống lửa xung quanh đài trừng giới, cảnh tượng trên đài được phản chiếu trong ngọn lửa rực cháy.
"Ba!" một tiếng.
Roi sắt giáng xuống tấm lưng rộng lớn của Thích Trác Ngọc, sớm đã bị mười một roi trước đó quất cho da tróc thịt bong, lưu lại vết thương mới.
Một roi cuối cùng rốt cục cũng chấm dứt, Thích Trác Ngọc không nhịn được kêu rên đầy đau đớn. Một đầu gối điểm đất, đỡ cơ thể bằng khuỷu tay.
Tu sĩ chấp hành roi hình vội vàng chắp tay, mở miệng nói: "Đại sư huynh, đắc tội nhiều rồi."
Thích Trác Ngọc phất tay: "Không ngại. Ngươi cũng chỉ là phụng mệnh làm việc thôi."
Đúng vậy, Thích Trác Ngọc biến mất mấy ngày nay, cũng không phải bế quan ở Thanh Vân phong, mà bôn ba ở bên ngoài tìm kiếm tung tích yêu thú.
Nhưng chậm chạp mãi không có tiến triển gì, mười hai đồng môn đến bây giờ vẫn chưa tỉnh. Là người phụ trách chủ chốt của kỳ thi, Thích Trác Ngọc đứng mũi chịu sào bị vấn trách.
Để thể hiện quy củ nghiêm khắc của đại phái Phiếu Miểu tiên phủ, ngày hôm qua Thích Trác Ngọc đã nhận được thủ dụ của chưởng môn, tối nay sẽ bị phạt ở đài trừng giới.
Tu sĩ chấp hành nhìn thấy bộ dáng gió nhẹ mây bay của Thích Trác Ngọc, trong lòng có chút không đành lòng: "Chưởng môn đúng thật là, mười hai sư huynh đệ bị thương là bị yêu thú tập kích mới dẫn đến hôn mê bất tỉnh. Đại sư huynh chỉ là phụ trách kỳ thi tiên phủ lần này mà thôi, người ta cũng bị yêu thú tập kích, còn bị trừng phạt nghiêm khắc như vậy. "
Thích Trác Ngọc: "Chưởng môn giao cho ta toàn quyền phụ trách kỳ thi lần này, hiện giờ tiên khảo đã chấm dứt hơn mười ngày, sư huynh đệ còn chưa tỉnh lại, đúng là do ta thất trách."
Thích Trác Ngọc đổ hết lỗi lầm lớn lên người mình.
Tu sĩ chấp hành nghe được, trong lòng vừa kính nể vừa sùng bái, mong mỏi nói: "Đại sư huynh. Huynh tốt bụng quá."
Kết quả nghĩ đến Thích Trác Ngọc nhân phẩm thần tiên, vẻ ngoài cũng như tiên mà lại đi cưới một đạo lữ phế vật bình thường không thể bình thường hơn.
Thích sư huynh bị thương nặng nhưng từ lúc bắt đầu hành hình đến khi chấm dứt, liếc mắt một cái cũng không thấy đạo lữ hắn tới.
Đơn giản là vô tâm.
Tu sĩ chấp hành càng cảm thấy vận mệnh thật sự là không công bằng, không kìm được lẩm bẩm một câu: "Sư huynh, huynh bị thương nặng thế này, sao không thấy phàm nhân Tiểu Thất kia tới đây quan tâm huynh?"
Trước mặt Thích Trác Ngọc, tu sĩ chấp hành không dám dùng 2 chữ phế vật.
Cách nhiều ngày, lại một lần nữa nghe được tên Phượng Tuyên, Thích Trác Ngọc nhất thời cảm thấy có chút xa lạ.
Trong đầu phác họa ra một hình bóng, da trắng, nhỏ bé hết sức, còn có hai má phúng phính của trẻ nhỏ chưa hoàn toàn biến mất. Cười rộ lên đôi mắt như trăng lưỡi liềm.
Y tới lo cho mình?
Thích Trác Ngọc không để ý tới nội tâm mình cười nhạo, cái loại không rõ ý nghĩa.
Trình độ vụng về của Phượng Tuyên, chỉ sợ không phải đến đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cho mình, đến chỉ khiến mình đã rét vì tuyết lại lạnh về sương mà thôi.
Bề ngoài, Thích Trác Ngọc hoàn toàn thản nhiên: "Không phải là vết thương trí mạng. Người tu chân, nào có yếu đuối như vậy. "
Tu sĩ chấp hành nghe vào tai, nội tâm càng sùng bái: Ôi, Thích sư huynh thật sự là tốt quâ rồi, bản thân đã bị thương thành như vậy rồi còn muốn bảo vệ tên đạo lữ phế vật kia! Trên thế gian sao lại có người gió trong trăng tỏ như thế chứ!
Hai người lại không mặn không nhạt nói chuyện vài câu.
Thích Trác Ngọc chỉ điểm mấy câu tu luyện tâm pháp cho tu sĩ chấp hành, bộ dáng không thèm để ý quá khứ này, lại khiến đối phương một lần nữa cảm động rối tung lên. Ôm lấy vài câu tâm quyết Thích Trác Ngọc viết cho, cảm kích rơi nước mắt rời khỏi đài trừng giới.
Nếu gã quay đầu lại, sẽ thấy ý cười trên mặt Thích Trác Ngọc hoàn toàn biến mất.
Đôi mắt hoa đào lấp lánh tĩnh lặng như giếng cổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!