Tầm mắt Thích Trác Ngọc cứ như vậy dừng thẳng trên người y, tối tăm không rõ.
Phượng Tuyên một khi trả lời ra đáp án hắn không hài lòng, hắn sẽ trực tiếp giết luôn y.
Thích Trác Ngọc thật sự có thể làm ra loại chuyện điên cuồng này.
Không khí trầm mặc một lúc, trong bầu không khí im lặng dần dần trở nên căng thẳng.
Phượng Tuyên chậm rãi mở miệng, tựa hồ có chút khó khăn nói: "Đại sư huynh. Chân ta bị tê."
Thích Trác Ngọc sửng sốt, không ngờ tới câu trả lời này.
Phượng Tuyên lạnh lùng "hừ" một tiếng, trầm giọng mang theo một chút tủi thân của thiếu niên: "Hôm nay ta đi bộ cả ngày, vừa rồi lúc cưỡi kiếm lại đứng lâu như vậy…"
Mặc dù hai người lên Thanh Vân Phong cùng cưỡi một thanh kiếm, thế nhưng Phượng Tuyên lo ở quá gần Thích Trác Ngọc, hắn sẽ hiểu lầm trong lòng mình có điều bất chính, cho nên không vịn không đỡ đứng trên kiếm.
Vì bảo trì thăng bằng nên không thể không dùng lực dưới chân, đứng thẳng, giống như Thích Trác Ngọc là độc xà mãnh thú không thể đụng chạm.
Thích Trác Ngọc cũng nghĩ tới điểm giống nhau, mới vừa rồi ở trên kiếm quả thật Phượng Tuyên cách hắn rất xa.
Thêm một người đứng giữa hai người có khi còn đủ.
Hắn giãn lông mày, xua đi một ít nghi vấn, chậm rãi nói: "Hiện tại đỡ hơn chút nào chưa?"
Phượng Tuyên gật đầu: "Tốt hơn chút rồi, cám ơn sư huynh quan tâm."
Y khom lưng nhẹ nhàng đập nhẹ vào cẳng chân rồi đứng thẳng người đi về phía trước.
Thích Trác Ngọc khoanh tay nhìn chằm chằm y, ánh mắt âm trầm bất định.
Phượng Tuyên đi về phía trước bước chân không hề do dự, cứ như vậy một cước bước vào trong kết giới Tru Tà.
Thẳng đến khi cả người y đều xuyên qua kết giới đứng ở trong đó, Tru Tà Trận vẫn gió êm sóng lặng, không có bất kỳ phản ứng gì.
Mây mù mờ ảo, mặt trời lặn.
Chỉ có chút hoàng hôn rơi xuống vẻ mặt đầy kinh ngạc của Thích Trác Ngọc, y không có bị đoạt xá?
Hắn không biết giờ phút này trong lòng Phượng Tuyên mồ hôi lạnh điên cuồng chảy ròng ròng.
Cũng may bổn thái tử là thượng thần từ Cửu Trọng Thiên hạ xuống lịch kiếp, nếu không đổi lại là tà túy bình thường, giờ phút này tất nhiên chết đến ngay cả mảnh vụn cũng không còn!
Lúc này Kỷ Phương Tân cũng cảm thấy có điểm không đúng, nhìn Phượng Tuyên rồi lại nhìn Thích Trác Ngọc, cuối cùng lựa chọn tín nhiệm đại sư huynh của mình, hỏi: "Đại sư huynh, cái tên phế… Tiểu Thất bị sao vậy? "
Thích Trác Ngọc đã khôi phục cái vẻ dịu dàng, ôn hòa nói: "Không có gì. Chỉ là lúc thi gặp phải yêu thú tương đối khó giải quyết, rất giỏi che giấu hơi thở, ta lo nó ẩn giấu ở giữa chúng ta."
Kỷ Phương Tân bừng tỉnh đại ngộ.
Tu Chân Giới không thiếu sự tình có yêu thú đoạt xá tu sĩ trà trộn nhập môn phái, thường thường một khi đắc thủ, kết quả sẽ vô cùng thảm thiết.
Chẳng qua yêu thú bình thường đều lựa chọn tu sĩ có tu vi cao cường để đoạt xá.
Kỷ Phương Tân nhìn Phượng Tuyên ngay cả Trúc Cơ kỳ cũng chưa tới, bĩu môi ghét bỏ nói: "Sư huynh, huynh cũng cẩn thận quá, yêu thú gì sẽ chọn đoạt xá một tu sĩ thậm trí còn chưa tới Trúc cơ kỳ chứ? "
Trong lòng cậu nghĩ đến một chuyện khác. Bị yêu tà đoạt xá đương nhiên là phải diệt yêu, nhưng đệ tử bị đoạt xá cũng phải cứu. Đại sư huynh thăm dò có phải quá mạo hiểm hay không? Vạn nhất phế vật này thật sự bị đoạt xá, là muốn tan thành tro bụi cùng yêu tà dưới trận pháp kia hay sao?
Trong ấn tượng, đại sư huynh cho tới bây giờ luôn là quân tử khiêm tốn, như trăng sáng.
Nhưng một giây sau, Thích Trác Ngọc đã đi tới bên cạnh Phượng Tuyên, từ góc độ của Kỷ Phương Tân nhìn qua, hai người cách nhau rất gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!