Chương 44: Nam tiểu tam

Trường Sinh điện bỗng nhiên trở nên rất yên tĩnh. Phượng Tuyên sau khi nói dối xong, liền cảm thấy có chút hối hận.

Lỡ như đến lúc đó thoát ly mộng cảnh, đại ma đầu có thể nhớ ra thì làm sao bây giờ.

Rất có thể sẽ thẹn quá hóa giận bóp nát đầu mình.

Y lại len lén liếc mắt nhìn Thích Trác Ngọc một cái. Thích Trác Ngọc vừa nghe được câu nói kia của y thì lâm vào trầm mặc.

Tuy rằng mục đích Phượng Tuyên muốn đạt được chính là cái này. Nhưng thấy hắn biết khó mà lui, trong lòng lại có chút không thoải mái.

Vậy là bỏ cuộc à? Vậy nguyện vọng cưới mình làm vợ của hắn hình như cũng không mãnh liệt tới vậy. Đột nhiên lại có chút tức giận, dù sao tính cách của y cũng rất khó dỗ.

Lúc suy nghĩ lung tung, Thích Trác Ngọc ngước mắt lên nhìn y, gằn từng chữ nói: "Hắn rất thích ngươi thì có ích lợi gì. "

Phượng Tuyên nghe những lời này của hắn nói mà cảm thấy kỳ quái, đại ma đầu sẽ không biết đạo lữ người ta là một đôi, còn đến chen chân vào đoạn tình cảm này chứ.

Đây chẳng phải biết người ta có người yêu còn cố chen chân vào hay sao?

Không đến mức, thật sự không đến mức đó.

Kết quả Thích Trác Ngọc lại tiếp tục, đưa ra một kết quả đơn giản thô bạo: "Người không được yêu trong tình cảm mới là dư thừa, chẳng phải ngươi không yêu hắn là được rồi sao?"

Phượng Tuyên cười ngất.

Cố chen chân làm người thứ ba, hắn đúng là dám thật!

Nên cảm thấy may mắn là, Thích Trác Ngọc còn biết tìm cho mình một lý do thích hợp không?

Phượng Tuyên bị thao tác này của hắn làm cho không còn lời nào để nói.

Cũng may chuyện xảy ra tiếp theo cũng kịp thời cắt đứt cuộc đối thoại quỷ dị này.

Bên ngoài Trường Sinh điện bỗng nhiên truyền đến tiếng nổ lớn cuồn cuộn. Nghe như hàng vạn tiên binh đồng loạt tiến về cung điện.

Một giây sau, linh lực khổng lồ trong nháy mắt bạo quán Trường Sinh điện. Phượng Tuyên cảm giác eo của mình bị sóc mạnh một cái, sau đó rơi vào trong vòng tay quen thuộc.

Mái nhà màu trắng ngọc bích của Trường Sinh điện "rầm rầm"—— một tiếng bị lật tung.

Cũng may Thích Trác Ngọc đã dẫn y rời khỏi điện, không thì hiện tại đã bị chôn vùi trong đống đá vụn.

Phượng Tuyên bị bụi bặm bốc lên làm cho ho khan. Chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, đã nghe được tiếng Bối Cách La Già nổi giận, quả thực có thể nói là cuồng loạn.

"Tiểu nhi vô sỉ! Ngươi dám giết hết tất cả thượng tiên của Tam Thanh cảnh! Ngươi dám giết sư phụ bổn quân! "

Làn khói tan đi, để lộ khuôn mặt của Bối Cách La Già hay còn gọi là Tĩnh Đốc chân chính.

Thượng tiên có thể tu luyện tới Tam Thanh cảnh, tố chất hàm dưỡng cơ bản đều không tệ, có thể bị tức giận đến mức quên luôn cả âm mưu quỷ kế của mình, không nhìn nổi nữa nhảy ra chửi ầm lên, chỉ có thể nói Thích Trác Ngọc mới làm được.

Có lẽ Tĩnh Đốc cũng hối hận quá mức, ngàn chọn vạn chọn lại đi chọn một tên điên không khống chế được, tức giận đến thở hổn hển.

Tâm trạng của Phượng Tuyên không thể nói là không hề dao động, thậm chí còn cảm thấy hả hê khi người gặp họa, rất khó hiểu muốn phỏng vấn Tĩnh Đốc một chút.

Ngài, có cảm nghĩ như thế nào?

Chọn Thích Trác Ngọc, một bệnh thần kinh trong bệnh thần kinh này để vào vai ngươi? Bị hắn làm cho rối tinh rối mù, chẳng phải là một kết cục tiêu chuẩn hay sao? Mặc dù ngươi đang gấp nhưng cũng đừng vội vàng. Bởi vì Thích Trác Ngọc có thể còn có thể làm cho sự tình khiến ngươi phát điên hơn.

Quả nhiên, đúng như Phượng Tuyên nói.

Thích Trác Ngọc không thèm để ý đối với đám thượng tiên đột nhiên xuất hiện và đám cừu hận tự nhiên có của hắn, lên tiếng trả lời: "Giết thì giết, có gì không dám? Nếu như ngươi không nỡ bỏ sư phụ ngươi, vậy ngươi đi chết với ông ta đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!