Chương 35: Thú cưỡi

Nếu đã nói muốn về Quy Khư quốc, ngày hôm sau sau đêm giao thừa, Phượng Tuyên bắt đầu thu dọn hành lý từng chút một như đàn kiến dọn nhà.

Thật ra nhân sĩ tu chân nghiêm túc, đặc biệt là kiếm tu của bọn họ đều ủng hộ loại tu hành rất khổ sở này.

Có thể là do tin tưởng nằm gai nếm mật mới là người trên người, cho nên kiếm tu tu hành không phải là ngồi thiền cả ngày trong hàm đàm sâu ba thước, cũng là chém đá trong núi hoang không một cây cỏ, muốn bao nhiêu khổ có bấy nhiêu khổ.

Ngay cả loại người chưa từng làm khó mình như Thích Trác Ngọc cũng từng có kinh nghiệm tu luyện trong Hàn Đàm.

Vật ngoài thân ngoại trừ yêu kiếm mang theo bên người thì chính là yêu kiếm.

Hắn chưa từng thấy qua kiếm tu như Phượng Tuyên.

Nếu không phải hôm nay nhìn thấy y lấy ra một thanh kiếm từ trong túi nhỏ, Thích Trác Ngọc cũng sắp quên tiểu tổ tông này còn là kiếm tu.

Kiếm của Phượng Tuyên tinh xảo hơn các kiếm tu khác một chút.

Mặc dù y không thích thanh kiếm của mình cho lắm, nhưng vẫn treo ở tua rua ở đầu kiếm. Phát huy câu " Đẹp nhưng vô dụng" hết sức có thể.

So với đại bộ phận kiếm tu xuất hành chỉ làm bạn với kiếm của mình.

Đồ đạc của Phượng Tuyên có chút khoa trương, bên trong túi nhỏ có quần áo, chăn gấm, gối ôm, còn có đủ loại phụ kiện không gọi ra tên. Nói tóm lại là giống như một phòng ngủ di động thoải mái dễ chịu, chỉ cần y muốn là có thể đánh một giấc bất kể địa điểm.

Phượng Tuyên chỉ thu dọn túi nhỏ của mình thôi mà thu dọn mất cả một ngày.

Ngày hôm nay Thích Trác Ngọc hình như không có việc gì làm, bèn ngồi ở trên sập nhìn xem y còn có thể nhét bao nhiêu thứ vào trong túi nhỏ của mình.

"Ngươi định dọn hết Trường Nhạc cung đấy hả?" Thích Trác Ngọc ở bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng.

Hả?

Phượng Tuyên quay đầu nhìn hắn, biểu cảm có chút kinh ngạc.

Y còn tưởng rằng đại ma đầu ở bên cạnh chỉ là đến làm đồ trang trí trong phòng thôi chứ, không ngờ hắn còn muốn phát biểu cảm nghĩ của mình một chút.

Bình thường Thích Trác Ngọc xuất quỷ nhập thần, mấy ngày nay cũng không gặp được hắn một lần.

Không biết chuyện gì đang xảy ra, gần đây hắn y chang heo lười, cũng không thấy hắn ra ngoài bắt yêu lập công. Ở với mình lâu bị lây tính chây lười chăng.

Nghe xong những lời này của Thích Trác Ngọc, Phượng Tuyên nghiêm túc suy nghĩ một chút về tính khả thi của việc di chuyển Trường Nhạc cung.

Không biết vì sao đại ma đầu nhéo nhéo mi tâm của mình, xuống sập cầm lấy quyển sổ trên bàn: "Đây là cái gì đây? "

Mấy ngày nay ngoại trừ thu dọn đồ đạc ra, Phượng Tuyên chỉ có nằm sấp trên bàn viết vẽ.

Với tính cách của y, Thích Trác Ngọc không tin y mang sổ ra làm bài tập.

Quả nhiên, trong quyển sổ cũng không phải là nội dung đứng đắn gì.

Chính là một ít thứ có thể ăn chơi được ở Quy Khư quốc. Còn có một tấm bản đồ Quy Khư quốc, vài nơi phong cảnh đẹp được Phượng Tuyên dùng bút khoanh tròn, đánh dấu đợi có dịp sẽ đi.

"Sư huynh. Đây là kế hoạch đi du lịch của ta. " Phượng Tuyên thành thật dặn dò.

"Đi du lịch?" Thích Trác Ngọc nhìn y, phảng phất như đang nhìn một loại phương thức bắt yêu rất mới.

Phượng Tuyên gật đầu: "Đúng vậy, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng đến Quy Khư quốc, cho nên phải tìm hiểu sớm một chút nơi đó có thể ăn chơi những gì."

Loại nam nhân thối thẳng như Đại Ma Đầu làm sao có thể hiểu được, không biết trước khi đi du lịch đều phải lên kế hoạch hay sao? Đi bắt yêu chính là Thích Trác Ngọc, liên quan gì đến Phượng Tuyên y.

Quả nhiên, Thích Trác Ngọc nhìn lướt qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!