Chương 31: Thần hồn đăng

Thích Trác Ngọc giả bộ ta chả nghe thấy gì cả.

Được rồi, cái tên heo này không biết xấu hổ, Phượng Tuyên bái phục.

Dưới sự dẫn đường của cung nhân, Phượng Tuyên cầm bức tranh nhỏ, chẳng mấy chốc đã tìm được cây ngọc lan ở Phù Dung viên.

Trên những cây ngọc lan này đã có rất nhiều người đến treo giấy cắt, ngoài những bức tranh nhỏ, còn có một số thứ mang điềm lành, chẳng hạn như vàng thỏi, hoa mai, và chữ phúc vân vân.

Phượng Tuyên vốn nói không thèm để ý, kết quả sau khi đến Phù Dung viên, đột nhiên bị bầu không khí trang nghiêm của mọi người lây nhiễm, không hiểu sao cũng bắt đầu căng thẳng lên.

Cây ngọc lan, cây mai ở Phù Dung viên nhiều tới nỗi khiến người ta hoa cả mắt. Lúc Phượng Tuyên không nhìn rõ, Thích Trác Ngọc đã túm lấy cánh tay y, đi tới dưới gốc cây bạch mai ở giữa.

"Treo ở đây." Thích Trác Ngọc mở miệng.

"Hả?" Phượng Tuyên ngửa mặt lên: "Sư huynh, cái cây này có chỗ gì kỳ lạ sao? "

Có thể lọt vào mắt đại ma vương, thân cây phải mang thần khí tuyệt thế, hay là cây bạch mai này bỗng nhiên thành tinh?

"Nó cao nhất." Thích Trác Ngọc bình tĩnh giải thích.

Ồ. Thế mà đơn thuần là bởi vì cao to nhất.

Trong lòng Phượng Tuyên chửi bới một câu thẩm mỹ thẳng nam đơn giản thô bạo của đại ma đầu, sau đó nhảy lên treo bức tranh nhỏ vào một cành trên đó.

Thích Trác Ngọc nhìn y một cái, Phượng Tuyên bỏ qua sự khinh bỉ chiều cao y trong mắt hắn, sau đó đại ma đầu cũng treo bức tượng xấu xí của mình bên cạnh cái của y.

Hai bức tranh nhỏ treo trên cây đón gió, gió thổi chúng nối chặt như thể đang nép mình lại với nhau.

Phượng Tuyên nhìn nhìn, không biết có phải bị tẩy não hay không, vậy mà thật sự nhìn ra cảm giác như vợ chồng. Đáng sợ quá, y vội vàng lắc đầu vứt bỏ cảm giác vừa nhìn thấy này.

Cây bạch mai này không hổ là cây lớn nhất và cao nhất trong Phù Dung viên, rất nhiều người có cùng suy nghĩ với họ.

Ngoài ra còn có những bức tranh nhỏ trên những cây khác, nhưng chỉ có cây này là đông dân nhất.

Phượng Tuyên tò mò nhìn người khác treo.

Không biết xuất phát từ lý do quỷ dị gì trong lòng, thế mà lại lặng lẽ so sánh với bức tranh nhỏ mình cắt. Nhìn lại thì cái bức tranh đại ma vương cắt cho mình vẫn là đẹp nhất. Phượng Tuyên lắc chiếc áo choàng lông thỏ bằng gấm, hài lòng.

Y vừa quay đầu, Thích Trác Ngọc đang cầm một tấm tranh nhỏ của người khác nhìn.

Phượng Tuyên sửng sốt một hồi, "Ha? "Một tiếng. Nghĩ đến trong cung có loại chuyện thu tranh nhỏ của nữ tử yêu thích vào trong túi gấm, cái tên sư huynh thối tha này sẽ không nhìn trúng nữ tử nào trên cây này chứ?

Y lặng lẽ nhìn trộm bức tranh nhỏ trong tay Thích Trác Ngọc.

Cảm giác dáng vẻ cũng chỉ như vậy, so sánh ngang dọc còn không đẹp bằng Hoa ma ma. Thẩm mỹ của đại ma đầu sao lại giảm xuống ngàn trượng thế? Mình có nên uyển chuyển nhắc nhở hắn một chút hay không.

Kết quả một giây sau, Thích Trác Ngọc liền đốt bức tranh trong tay.

Phượng Tuyên:?

Một tấm chưa xong, Thích Trác Ngọc lại bắt đầu đốt một tấm nữa.

Thuộc tính năng lực linh căn biến dị của lôi chính là gian lận như vậy, vừa có thể huyễn hóa ra lôi điện bổ người, lại có thể phun ra ngọn lửa màu trắng. Trong nháy mắt hắn đã đốt được hết một nửa, Phượng Tuyên rốt cục hoàn hồn, không hiểu hành vi mê hoặc của đại ma đầu như vậy là đang làm gì: "Sư huynh. Huynh đốt tranh nhỏ của người ta để làm gì? "

"Nhiều quá." Thích Trác Ngọc trong lúc nói chuyện lại đốt một tờ.

Ý là nhiều người treo quá, ai mà biết thần tiên trên Cửu Trọng Thiên sẽ phù hộ cho đôi vợ chồng nào trước. Vậy cho nên dứt khoát đốt sạch người khác, chỉ để lại tranh nhỏ của mình chẳng phải là được rồi sao?

Sau khi hiểu được ý của Thích Trác Ngọc, Phượng Tuyên lập tức nghẹn họng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!