Thành Trường An, Bách Hoa Lâu đệ nhất thiên hạ.
Dưới bóng của mặt trăng tròn khổng lồ treo cao, là một tòa Hoạ Các Chu Lâu vàng son lộng lẫy chiếm diện tích hơn một ngàn mẫu.
Những tòa nhà khổng lồ cao vút được chống đỡ bởi bốn cây cột bằng đá cẩm thạch trắng, mỗi cây cột bằng đá cẩm thạch trắng rộng gần bằng ba người ôm. Các tòa nhà cao chót vót, đình các nguy nga, cửa chính là một đoạn dài làm bằng đá cẩm thạch, tiếp theo là một con sông rộng mười lăm mét, nước bao quanh đình đài, là con đường duy nhất để vào Bách Hoa Lâu.
Mấy ngày nay Thích Trác Ngọc không tới Trường Nhạc cung, giống như Lục hoàng tử nói, hắn quả thật bận bắt yêu ở trong thành Trường An.
Lễ sinh nhật vạn niên của Lý hoàng đế phải làm ba ngày, với tư cách là đế quốc đại thịnh nhất của nhân tộc, vô số ngoại bang xung quanh đều đến chúc mừng. Hậu quả của việc mở cửa thành Trường An chính là, không ít yêu ma quỷ quái cũng mượn lần đại lễ này mà qua cửa thuận lợi, vào thành Trường An tác quai tác quái.
Con hồ yêu bị bắt hôm nay đang ẩn nấp trong Bách Hoa Lâu.
Chỉ mới vài ngày nó đã hại chết hơn chục nam tử. Hồ yêu am hiểu thuật biến hóa, che giấu cơ thể, vì thế Thích Trác Ngọc và Tô Khanh Nhan tách ra hành động, một mình đi thuyền tiến vào thiên hạ đệ nhất Bách Hoa Lâu.
Bách Hoa Lâu như tên gọi của nó, chính là nơi thưởng thức rượu hoa. Không chỉ có những bông hoa thật nhiều màu sắc, mà còn có những bông hoa mỹ nhân đủ loại người khoe sắc.
"Tiên quân, đến rồi." Người ủy thác từ trên thuyền nhảy xuống trước, nơm nớp lo sợ chờ Thích Trác Ngọc.
Nhiệm vụ bắt hồ yêu chính là y ủy thác Tô Khanh Nhan hỗ trợ, y vốn tưởng rằng có thể đi theo tiên quân cười đến gió xuân ấm áp kia. Nào ngờ Tô Khanh Nhan lại giao chuyện này cho Thích Trác Ngọc làm. Người ủy thác không có ý kiến gì với Thích Trác Ngọc, chỉ là y cảm thấy một mình đối mặt với Thích tiên quân này cứ tự nhiên sợ hãi vô cớ làm sao.
Nếu Phượng Tuyên ở chỗ này sẽ hiểu.
Sợ hãi là chuyện bình thường. Dù sao đại ma đầu này chính là một tên đầu gấu thích nổi nóng lung tung, mình không vui thì cả ngày xị cái mặt ra cho người khác xem.
Trước kia ở Tu Chân Giới hắn còn giả bộ vờ làm sư huynh tranh thanh gió mát, bây giờ Tô Khanh Nhan không ở bên người, hắn ngay cả giả bộ cũng lười. Không biết có phải đi theo mình lâu hay không, ngay cả đại ma đầu cũng bắt đầu học xấu theo.
Tu sĩ Tu vi Hóa Thần kỳ uy áp cường đại, phàm nhân khi đối mặt đương nhiên sợ hãi.
"Dẫn đường." Thích Trác Ngọc nhịn xuống phiền não trong lòng lên tiếng. Từ đêm rời khỏi Trường Nhạc cung, tình độc trong cơ thể hắn dường như lại mơ hồ phát tác, mạn hoả dày vò đau thấu tim gan. Tính toán thời gian cũng sắp tới mười lăm tháng này.
Người ủy thác vội vàng bước nhanh vào Bách Hoa Lâu, ngửi thấy đủ loại mùi thơm say đắm bên trong, bằng mắt thường có thể nhìn thấy Thích Trác Ngọc đang rất nôn nóng.
Mà Hoa ma ma không có mắt nhìn cầm một cái quạt tròn lắc lư đi tới, thấy Thích Trác Ngọc thì sáng bừng cả mắt, kết quả còn chưa tới gần đã bị một chưởng Thích Trác Ngọc đánh bay. Dùng chưởng phong.
Bách Hoa Lâu dựa lưng vào hoàng thất, người ủy thác chưa từng thấy ai dám gây sự ở chỗ này, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói với Hoa ma ma: "Hoa cô cô, hắn là nhân sĩ tu chân, không gần nữ sắc, hôm nay đến là vì bắt yêu, thứ lỗi, thứ lỗi! "
Hoa mama tuy giận nhưng không dám nói, đánh giá từ trên xuống dưới: "Hắn chính là tiên quân tới bắt hồ yêu? "
Người ủy thác gật đầu: "Hoa ma ma. Bà dẫn đường đi, Hoa Các nơi xảy ra chuyện trước đó là ở tầng nào? "
Hoa ma ma nhìn chằm chằm Thích Trác Ngọc một lát, thản nhiên nói: "Vậy đến đây đi. "
Hoa ma ma dẫn theo người ủy thác và Thích Trác Ngọc đi vào sâu trong Bách Hoa lâu.
Càng đi vào bên trong kiến trúc của Bách Hoa Lâu lại càng xa hoa. Cửa sổ chạm trổ bằng vàng, màn lụa mỏng thêu bằng tơ bạc, giường khảm ngà voi nạm ngọc, bàn điêu khắc từ gỗ cây tử đàn, bên trong gác xép có động thiên khác, giếng trời rộng lớn có sân khấu bằng gỗ rỗng khổng lồ, được chạm khắc bằng ngọc. Từng tầng lầu các thẳng tắp cao vút lên đến bầu trời, mỗi tầng đều ngồi vô số danh sĩ nhã khách. Trên sân khấu trên mặt nước ca cơ mỹ nhân như mây nhảy múa, tiếng đàn sáo du dương, cực kỳ xa hoa.
Người ủy thác nhìn thấy cảnh tượng này, mặt lộ ra thần sắc si mê, phảng phất như bị hút mất hồn, Hoa ma ma thấy cảnh này cũng đã quen.
Bà vô thức nhìn sang Thích Trác Ngọc, phát hiện Thích Trác Ngọc nhìn cũng không thèm nhìn những ca cơ kia một cái, cứ như những thứ các nàng lộ ra chỉ là mấy cân thịt bình thường, hắn trầm mặt không nói một lời đi về phía trước. Thật là một tên đầu gỗ không biết tình thú là gì.
Hoa ma ma một mực dẫn đường đi về phía trước, xuyên qua giếng trời, xuyên qua hành lang, lại xuyên qua mấy cây cầu bắc qua không trung.
Người ủy thác không khỏi lên tiếng đặt câu hỏi: "Hoa ma ma. Sao ta cảm thấy càng đi càng lệch thế? Hồ yêu hại người ở Hoa Các thật sự ở chỗ này sao? "
Phượng Tuyên mà ở chỗ này chắc chắn sẽ oán thầm, thật sự cũng rất giống lão tướng quân cắm cờ sau lưng hát hí khúc trên sân khấu, còn cắm rất có trình độ.
Quả thực là sau khi nói xong dựa theo kịch bản phát triển, Hoa ma ma liền lập tức biến thành hồ yêu, cười to một tiếng tự bạo thân phận, "Ha ha ha không ngờ tới đúng không, nhân loại ngu xuẩn, thật ra ta chính là hồ yêu! "
"Hì hì hì hì, chẳng phải hai vị đang muốn tìm hồ yêu sao, nô gia vẫn luôn ở trước mắt các ngươi này!" Quả nhiên, một giây sau Hoa ma ma liền xoay người, hàm răng lập tức dày lên, hai cái răng nanh vừa to vừa dài, trên mặt cũng bạo ra rất nhiều lông tơ, đồng tử trong mắt thay đổi từ hình bầu dục thành đồng tử thẳng đứng của dã thú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!