Chương 26: Giẫm phải trai thẳng

Tuy rằng bị Thích Trác Ngọc ghét bỏ là vướng tay vướng chân, nhưng Phượng Tuyên vẫn thở phào nhẹ nhõm khi không phải chứng kiến hiện trường giết người nữa.

Tư Mệnh nói thời điểm lịch kiếp phải coi tất cả mọi chuyện đều là chuyện ngoài thân, nhưng nếu thật sự xảy ra bên cạnh mình, Phượng Tuyên không thể không quan tâm được.

Cũng may một thượng thượng thần như y chẳng được gì ngoài tâm tính rất tốt.

Yểm thú cùng y chạy ra ngoài không bao lâu, gió đêm trong cung điện hành lang mát lạnh thổi bay mùi máu tươi nhàn nhạt trên chóp mũi vừa rồi.

Phượng Tuyên cảm giác mình lại có thể.

Đặc biệt là khi yểm thú huyễn hoá ra thực thể, dáng vẻ có chút giống mèo, lại có chút giống Kỳ Lân.

Bộ lông dài màu đen trên người vừa mềm vừa thoải mái, ngồi ở trên tựa như bị mắc kẹt trong bông dệt mây, làm cho Phượng Tuyên có loại xúc động muốn lăn lộn trên đó.

Yểm thú chạy chạy rồi dừng lại, mang theo từng luồng sương màu đen, nhảy nhẹ trên tường cung, vạn nhà đèn đuốc bên ngoài thành Trường An chiếu vào mắt, cuối cùng quay trở lại cung điện nơi Phượng Tuyên vừa ở.

Vừa vào cửa đã thấy Lục hoàng tử ở bên trong lo âu đi tới đi lui, lúc nhìn thấy Phượng Tuyên thiếu chút nữa sợ tới mức chân mềm nhũn, lại nhìn thấy một con yểm thú siêu lớn, trực tiếp ngã ngồi xuống mặt đất.

Lục hoàng tử nhìn về phía sau: "Thích Trác Ngọc… Anh họ của ta đâu! "

Phượng Tuyên nhảy xuống, yểm thú trong nháy mắt biến thành hình dạng của một con mèo, nhẹ nhàng đáp đất.

Y thành thật trả lời Lục hoàng tử: "… Có vẻ như vẫn đang giết người."

Lục hoàng tử:…

Mẹ nhà ngươi. Chân mềm nhũn đứng không nổi.

"Hắn… Hắn đã giết ai? ".

||||| Truyện đề cử: Khó Có Thể Khống Chế |||||

"Hẳn là mấy ca ca khác của ngươi."

Phượng Tuyên nhớ lại, mấy hoàng tử kia nhìn qua đều hơn ba mươi tuổi, trông rất già. Y an ủi Lục hoàng tử: " Đừng lo, có lẽ ngày mai thứ hạng của ngươi sẽ tăng lên."

Tỷ như thành Tứ hoàng tử hoặc ngũ hoàng tử linh tinh chẳng hạn…?

Mẹ nó không cần lo lắng??!!

Lục hoàng tử thoạt nhìn sắp sùi bọt mép.

Phượng Tuyên không an ủi gã nữa, lúc nãy y vừa cưỡi yểm thú, cảm giác bị yêu lực ảnh hưởng nên có hơi mệt mỏi.

Lúc chuẩn bị tháo giày trèo lên giường, bỗng nhiên Phượng Tuyên nhớ tới gì đó, lại xoay người hỏi Lục hoàng tử: "Ngươi lớn lên cùng Thích Trác Ngọc hay sao?"

Lục hoàng tử cảm giác tiếp theo Thích Trác Ngọc sẽ đến giết mình, vừa nói vừa khóc lóc: "Xem như vậy đi. "

Phượng Tuyên lại hỏi: "Lúc trước ngươi nói khi còn bé hắn học tiếng chó sủa, là thật sao?"

Lục hoàng tử kinh hãi thất sắc: "Ta không phải! Ta không có! Ta không tham gia! Chỉ là ta miệng tiện nói một câu mà thôi. Hơn nữa tính tình Thích Trác Ngọc khi còn bé kém muốn chết, chính là một tên điên nhỏ, ai dám bảo hắn học tiếng chó sủa chứ…"

Nói đến đây, gã lập tức hoàn hồn: "Nhưng hắn bây giờ ngọc thụ lâm phong! Phong độ nhẹ nhàng! Trăng thanh gió mát! Ta tin tính tình của hắn cũng sẽ tốt hơn, phải không? "

Thực tế thì từ một bệnh thần kinh nhỏ hoàn hảo trở thành một bệnh thần kinh lớn.

Phượng Tuyên tò mò hỏi: "Vậy lúc trước ngươi nói Thích Trác Ngọc là nhân ma hỗn huyết, vì sao hắn còn có thể ở trong hoàng cung? "

Đây là một nghi vấn lớn nhất lúc y xem xong mộng cảnh của đại ma đầu. Theo đạo lý mà nói, phụ thân ruột của Thích Trác Ngọc là La Hầu, mẫu thân là Diên La, bắn đại bác cũng không bắn được tới hoàng thất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!