Bất kể là tu chân giới hay là thần giới, tu vi và linh lực đều có liên hệ với nhau, hơn nữa còn tích góp từng chút một, mỗi lần thăng một cảnh giới đều phải trải qua một lần lôi kiếp, không chết thì cũng ngấp ngoái.
Cho nên tu chân giới có một cách nói là độ tu vi, nhưng người như vậy rất ít. Dù sao cửu tử nhất sinh mới tích góp được chút tu vi ít ỏi, ai lại muốn chắp tay cho người khác chứ.
Nhưng Thích Trác Ngọc nguyện ý.
Bởi vì hắn chính là một tên điên không kiêng nể gì, bất luận sinh tử đều hoàn toàn dựa vào sở thích của mình.
Tu vi cuồn cuộn không ngừng rót vào, Phượng Tuyên cũng đã lâu không gặp cảm thụ được chút ít pháp lực như vậy.
Y búng ngón tay, một dòng nước mỏng dâng lên giữa ngón cái và ngón trỏ, rồi lập tức kết thành băng. Wow, trâu bò. Sau này mùa hè không phải muốn ăn bao nhiêu dưa hấu ướp lạnh thì có bấy nhiêu băng đó sao?
Phượng Tuyên thậm chí còn muốn thừa dịp Lục hoàng tử chưa đi xa, lại bắt người trở về đánh một trận.
Sớm biết thăng cấp dễ dàng như thế, y đã đánh Lục hoàng tử nửa sống nửa chết.
Đang đắm chìm trong dưa hấu ướp lạnh vô tận mùa hè, Thích Trác Ngọc bỗng nhiên lên tiếng: "Sao thế? "
Phượng Tuyên hoàn hồn ngẩng đầu, Thích Trác Ngọc nhìn chằm chằm y, cười như không cười: "Có cảm giác mạnh hơn chưa?"
Phượng Tuyên ngoan ngoãn gật đầu, cảm thấy rất tốt.
Thích Trác Ngọc nhếch môi cười: "Ngươi bây giờ đã là Kim Đan kỳ, nghiền chết phàm nhân đơn giản như nghiền chết một con kiến. Muốn giết ai thì giết người đó, bây giờ ngươi có được năng lực có thể giết Lục hoàng tử. "Hắn giống như đầu độc, giọng nói trở nên trầm thấp, nhìn chằm chằm y: " Ngươi muốn giết gã không?"
Phượng Tuyên lắc đầu: "Không muốn."
Thích Trác Ngọc không lộ ra vẻ mặt mê man nữa, hắn tựa như đã đoán được đáp án của Phượng Tuyên, nhưng vẫn tiếp tục nhướng mày: "Vì sao? Ngươi đã có pháp lực, vì sao không đi giết người."
Có pháp lực thì phải giết người sao? Y cũng đâu phải kẻ giết người biến thái.
Tu Chân giới có quy định nào phải thế không?
Hay là đại ma đầu nhà ngươi vừa mới ban bố?
Thích Trác Ngọc phảng phất cảm thấy y có chút vô dụng, cười một tiếng, châm chọc nói: "Không giết người, có sức mạnh thì dùng làm gì chứ?"
Phượng Tuyên đuổi theo bước chân của hắn, lẩm bẩm một câu: "Có thể bảo vệ người khác đó."
Trước khi phụ thần (thần cha) ngã xuống đã tự nhủ với chính mình.
Quyền năng của thần không được sử dụng để chi phối tất cả chúng sinh, mà là để bảo vệ chúng sinh. Quyền năng càng mạnh thì trách nhiệm càng lớn.
Phụ thần ngã xuống (Phụ thần vẫn lạc), chính là vì đổi lấy thái bình thịnh thế cho muôn dân trăm họ. Phượng Tuyên khi đó còn nhỏ tuổi, chỉ biết bỗng nhiên mất cha, suốt ngày khóc nháo muốn tìm cha.
Phượng Sóc vừa thương tâm vừa bất lực, đành phải mỗi ngày ôm y dỗ dành.
Sau đó mình lớn lên cũng biết Cha không thể trở về, dần dần cũng tiếp nhận hiện thực này.
Có lẽ là cảm thấy lời nói của Phượng Tuyên quá mức ngây thơ đơn thuần, Thích Trác Ngọc không có tiếp lời.
Phượng Tuyên cũng không để ý tới hắn, y đang hưng phấn bởi vì mình đã có chút pháp lực. Tuy nói có còn hơn không nhưng y vẫn dùng linh lực của bản thân chơi suốt dọc đường.
Thích Trác Ngọc tựa hồ cảm thấy y rất kỳ quái, cho nên ánh mắt vẫn không ngừng nhìn y. Chưa từng có ai nói những điều lố bịch như vậy trước mặt hắn, sức mạnh đó để bảo vệ người khác.
Có lẽ trước kia có, nhưng từ lúc hắn giết người thứ nhất hắn đã hiểu được. Sức mạnh của hắn chỉ có thể dùng để giết người, hắn không có người muốn bảo vệ, cũng không có ai nguyện ý bảo vệ hắn.
Nhưng hắn không hiểu Phượng Tuyên. Một người mà ngay cả tu vi cũng không có mà dám đứng ra bênh vực hắn.
Hiện tại hắn rõ ràng đã cho y tu vi, nhưng y lại dùng những kỹ năng chẳng có chút lực sát thương nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!