Chương 115: Ngoại truyện 23 : H

Tác giả: Dòng thời gian là lúc chim nhỏ bảo bảo còn đang làm mẹ kế, vừa đáp xuống cung Ứng Hứa cùng với sư huynh.

Từ khi Phượng Tuyên nói ra tất cả với Thích Trác Ngọc, cũng đã có dự liệu.

Mới đầu, khoảng thời gian trở lại cung Ứng Hứa, Thích Trác Ngọc không biết đang làm gì, đi sớm về trễ.

Sau khi y len lén kiểm tra trên người Thích Trác Ngọc không có vết thương mới, mới mặc kệ để cho hắn đi.

Dù sao khoảng cách lôi kiếp đưa hắn trở về thần giới ít nhất cũng phải ngàn năm hoặc vạn năm.

Sinh mệnh thần tộc dài dằng dặc, Phượng Tuyên cảm thấy mình cũng chờ được.

Y chờ được, Thích Trác Ngọc lại chờ không nổi, gần đây tâm tình hơi không tốt.

Theo lý mà nói, mưu triều soán vị cũng đã làm, mẹ kế xinh đẹp cũng đã đoạt. Cô nam quả nam mỗi ngày đều ngủ trong một gian phòng, thế nhưng lại chẳng xảy ra chuyện gì.

Lại nói tiếp, Thích Trác Ngọc trách móc kiếp trước của mình. Lão già chết tiệt sống quá giàu có, cung Ứng Hứa xây lớn thế này thì thôi, ngay giường trong phòng ngủ cũng lớn như vậy.

Rõ ràng ban đêm ngủ chung một giường với Phượng Tuyên, nhưng giữa hai người còn nhét thêm được ba năm người nữa, cái này khác chi yêu xa không?

Ngay từ đầu, lúc hắn đề xuất muốn ngủ, Phượng Tuyên còn hơi do dự,"Không ổn đâu."

Thích Trác Ngọc nói: "Có gì không ổn? Chẳng lẽ kiếp trước chúng ta không phải vợ chồng sao?"

"Nói thì nói như vậy. Nhưng bây giờ ngươi mới mười sáu tuổi."

Thích Trác Ngọc trầm mặt, không phục: "Chẳng phải ngươi nói, lúc ngươi kết đạo lữ với ta cũng mới mười sáu sao. chẳng lẽ ngươi mười sáu có thể, ta mười sáu thì không được?"

Phượng Tuyên cảm giác mình bị hắn cuốn vào.

"Nhưng lúc ấy ta và sư huynh rất trong sạch, không có quan hệ da thịt."

Thích Trác Ngọc vén chăn lên, ôm y vào lòng: "Không nói phải có quan hệ da thịt, chỉ là ngủ một cái giường không được sao?"

Thích Trác Ngọc thề son sắt.

"Ngươi yên tâm, bổn cung chỉ ôm ngươi thôi, không làm gì đâu."

Sự thật chứng minh.

Lời nói của đàn ông trên giường thường không đáng tin cậy, đặc biệt là đang ở cái tuổi huyết khí dâng trào.

Trưa hôm đó, Đông Di Ma tộc dâng lên một bầu rượu Kim Phong Ngọc Lộ. Nghe nói là vô cùng trân quý, Thích Trác Ngọc không biết đi làm chuyện gì, Phượng Tuyên đang nằm trong cung Ứng Hứa ngủ ngon giấc. Sau khi nghe nói việc này, cố ý chạy đến trong bảo khố đem rượu Kim Phong Ngọc Lộ lấy ra nếm thử một ngụm.

Y không thích uống rượu, bình thường chỉ thích uống một ít nước ngọt, nhưng bởi vì có một thói quen xấu, đó là thích nếm thử mọi thứ mà mình chưa từng ăn hay uống trước đây, nếm thử ngụm rượu Kim Phong Ngọc Lộ đầu tiên, liền cảm thấy hương vị không tệ.

Đông Di Ma tộc làm rất hợp ý.

Rượu Kim Phong Ngọc Lộ không giống rượu mạnh mà các tướng sĩ Ma tộc uống thả cửa thường ngày, nếm lên tư vị ngọt ngào, không làm cho người ta cảm thấy say, thay vào đó là dư vị vô tận, Phượng Tuyên tham chén, bất tri bất giác uống hết một bình.

Kết quả là y không biết, rượu Kim Phong Ngọc Lộ trông không say lòng người, thật ra là một loại rượu có tác dụng chậm.

Lúc Thích Trác Ngọc trở về, Phượng Tuyên đang nằm trên giường dài buồn ngủ.

Vẻ say rượu của y không hiện lên mặt, cộng thêm bình thường không có việc gì thì sẽ ngủ cả ngày, không phải nhắm mắt thì cũng là nhắm mắt trên đường, nên Thích Trác Ngọc nhất thời không nhận ra có chuyện gì không ổn.

Thích Trác Ngọc ngồi trên sập dùng tua ngọc mới mua được gãi mặt Phượng Tuyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!