Chương 111: Ngoại truyện 19: Ứng Chúc - Phượng Lịch lần đầu gặp mặt

Phượng Lịch là con phượng hoàng duy nhất trong thiên địa này.

Sau hai vạn năm kể từ khi Thái Sơ chi hà bị chia làm hai, tinh hoa của trời đất một lần nữa hội tụ ở Đan Huyệt Sơn, một vị thần mới lại được sinh ra từ đây.

Bởi vì là con phượng hoàng duy nhất nên rất trân quý. Căn cứ vào thái độ bảo vệ thần tộc hiếm có, khi Phượng Lịch còn là một quả trứng phượng hoàng nhỏ đã được đưa đến cho Huyền Vũ nuôi.

Huyền Vũ là một lão thần thú sống không biết bao nhiêu năm, nghe nói lúc phụ thần Ứng Chúc sinh ra, Huyền Vũ đã tồn tại trong giới.

Có thể tưởng tượng được, già đã không thể già hơn nữa.

Xem ra tư tưởng vứt trẻ con cho người già nuôi dưỡng đã tồn tại từ lúc khai thiên lập địa.

Bởi vậy, Phượng Lịch phá vỏ đi ra đã được một thời gian rất dài rồi, được lão Huyền Vũ mang theo nói chuyện cũng chậm rì rì, thẩm mỹ cũng có điểm dị thường.

Sinh ra mấy trăm năm, Phượng Lịch thường lấy dáng vẻ một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi ra trước mặt người khác. Ở trong rừng thần mộc khi thì biến thành người vui đùa ầm ĩ, khi thì hóa thành nguyên thân đạp nước khắp nơi, tóm lại bởi vì không đi học nên trôi qua rất là vô ưu vô lự.

Về sau theo thiên địa linh khí càng ngày càng phong phú, thần tộc sinh ra cũng càng ngày càng nhiều.

Giống như nhiều người phải đi học vậy.

Thần tộc nhiều, lại tọa lạc ở những địa phương khác nhau, nhóm Thần tộc trẻ tuổi không có việc gì làm, liền bắt đầu phân chia địa bàn, mơ hồ ma sát ra tia lửa chiến tranh.

Sau đó Ứng Chúc nghĩ ra một biện pháp.

Không có việc gì làm đúng không, không có việc gì làm thì chuẩn bị học phủ đi học.

Thần đã mấy ngàn tuổi mà mấy cái chữ to cũng chẳng nhận thức được mấy chữ.

Nhục nhã.

Vì thế Bồng Lai học cung cứ thế thành lập, khi đó còn chưa có Bạch Ngọc Kinh. Thần tộc chủ yếu hoạt động bên bờ Thái Sơ chi hà, vạn vạn năm sau, nơi này lại được phàm nhân xưng là Đông Hải.

Ngày Bồng Lai học cung xây xong, thiếp mời nhập học cũng được phát tới rừng Thần Mộc.

Thời niên thiếu vô ưu vô lự của Phượng Lịch đột nhiên dừng lại, lão Huyền Vũ thay y nhận thiếp mời, ngày hôm sau liền đưa Phượng Lịch đến Bồng Lai học cung bái sư.

Bồng Lai học cung ngoại trừ y, còn có rất nhiều Thần tộc trẻ tuổi khác.

Sư phụ bọn họ muốn bái là một thủy tổ Long tộc rất già, nghe nói cũng là thần cổ xưa tồn tại sau khi phụ thần khai thiên tích địa. Học thức cùa lão uyên bác, học sâu hiểu rộng, Ứng Chúc cũng muốn bái lão làm thầy.

Đây là lần đầu tiên Phượng Lịch nghe được tên Ứng Chúc.

"Ứng Chúc là ai?"

Giữa giờ, Phượng Lịch tò mò mở miệng.

Phượng Hoàng mặc dù không thuộc về bất kỳ một Thần tộc nào, nhưng cũng là tiểu phượng hoàng do linh khí trời đất biến thành. Lại lớn lên ở dưới gối lão Huyền Vũ, đám Thần tộc không ai dám khinh thị y.

Hơn nữa trong thời gian một ngàn năm này, Phượng Lịch chỉ ở trong rừng Thần Mộc, chưa từng qua lại với bất kỳ kẻ nào.

Chúng thần chỉ biết tiểu phượng hoàng được linh khí biến thành dung mạo tuyệt sắc, chỉ nghe thấy tên, không thấy người.

Hôm nay gặp được mới biết tin đồn không phải là giả.

Nói tóm lại, hướng về khuôn mặt này, phần lớn thiếu niên Thần tộc độc thân trong Bồng Lai học cung cũng lấy làm ân cần, hỏi gì đáp nấy.

"Theo lý mà nói, chúng ta và Ứng Chúc Thượng Thần bái một sư phụ, hắn hẳn là sư huynh của chúng ta."

Ồ. Thì ra là sư huynh! Phượng Lịch bừng tỉnh đại ngộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!