Trước đó, ta và Tạ Diễn đã công bố tất cả sự thật.
"Thiên Tàn Thủ" chỉ là bản khiếm khuyết, chỉ có phần trên, hoàn toàn không có phần dưới như lời đồn. Chuyện phần dưới rơi vào tay Ma giáo chỉ là cái bẫy do Tạ Diễn, phụ thân ta và Hàn bá phụ cùng bày ra, nhằm dụ kẻ chủ mưu lộ diện.
Còn Yến Thành, kẻ lén lút luyện "Thiên Tàn Thủ", đã âm thầm bắt cóc mỹ nhân khắp nơi trên toàn quốc để lấy huyết mỹ nhân. Tham vọng của hắn ta không chỉ muốn cưng bá võ lâm, mà còn mơ tưởng đến việc thần công đại thành để mưu đồ đoạt lấy thiên hạ.
Đáng tiếc thay, âm mưu của hắn ta đã bị lộ tẩy. Cuối cùng, hắn ta cũng c.h.ế. t dưới lưỡi kiếm Vô Song của Tạ Diễn.
Tại đại điện tấn phong tân Minh chủ, ta nhìn Tạ Diễn từng bước tiến lên đài cao, những cảm xúc bấy lâu dồn nén trong lòng bắt đầu tuôn trào.
Ta biết, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ rời đi.
Ta không muốn để lại tiếc nuối cho bản thân.
Vì vậy, khi mọi người đang bái lạy, ta đột nhiên đứng dậy, chạy hết tốc lực về phía đài cao.
Nhưng khi ta sắp chạm tới Tạ Diễn, một luồng ánh sáng vàng chỉ mình ta nhìn thấy bỗng xuất hiện, rồi thế giới đột nhiên dừng lại trong chốc lát.
Khi thế giới hoạt động trở lại, Tạ Diễn lại biến thành con rối không có suy nghĩ như ban đầu, chỉ còn lại hương thơm thanh khiết đặc trưng quanh người hắn.
Hắn đã đi rồi.
Cuối cùng ta cũng không kìm được nữa, òa khóc nức nở: "Tạ Diễn, ta không cần tự do nữa, ta cần chàng."
Tạ Diễn thật là quá tệ.
Ngay cả cơ hội nói câu cuối cùng cũng không cho ta.
13
Rốt cuộc ta vẫn gả cho Tạ Diễn.
Dù giờ đây hắn chỉ là một con rối không có suy nghĩ, dù hắn sẽ không bao giờ... yêu ta.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Thế giới này đã thực sự sống dậy, nhưng người ta yêu lại vĩnh viễn rời xa.
Nên ta nghĩ, bây giờ ta cứ gả cho Tạ Diễn, mỗi khi nhớ hắn, được nhìn gương mặt này cũng không tệ lắm.
Mỗi ngày ta đều nói chuyện rất nhiều với con rối Tạ Diễn, có khi kể chuyện giang hồ thú vị, có khi nói về hành trình của ta hôm nay.
Dù biết hắn sẽ không đáp lại, nhưng ta vẫn vui vẻ làm điều đó mà không biết mệt.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bình lặng không gợn sóng.
Có lẽ do ta đã quá nhớ Tạ Diễn, đến nỗi cảm thấy con rối Tạ Diễn bây giờ ngày càng giống hắn.
Đôi khi trong phút giây mơ hồ, ta tưởng như hắn đã trở về.
Nhưng khi ta nhìn lại con rối Tạ Diễn, cảm giác đó lại biến mất.
Tối hôm ấy, ta vẫn trò chuyện một chiều với con rối Tạ Diễn như thường lệ, nhưng không có cốt truyện thúc đẩy, hắn vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Thấy đã đến giờ, ta đứng dậy về phòng đi ngủ.
Nhưng nửa đêm, ta chợt tỉnh giấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!