Chương 9: (Vô Đề)

Bạch Hưu Mệnh quấy rầy cũng không có làm hỏng chờ mong của A Triền với cơm tối, tuy rằng nàng nướng bánh hương vị quả thật chẳng ra gì, còn hơi bị khét, nhưng gà hun khói ăn cũng thật ngon.

Vào đêm, A Triền quấn chăn bông mới mua mềm mại ấm áp đi vào giấc ngủ, trước khi ngủ còn hồi tưởng lại hương vị gà hun khói.

Cùng lúc đó, chính phòng Triệu phủ.

Nha hoàn hầu hạ xong Tiểu Lâm thị rửa mặt, bèn cung kính mà lui ra, Triệu Minh thân là nam chủ nhân đang ngồi ở trước bàn đọc thư.

"Tướng công đọc cái gì thế?" Tiểu Lâm thị đỡ eo đi về phía Triệu Minh.

Triệu Minh tiện tay đặt bức thư lên bàn, đứng dậy đi đỡ Tiểu Lâm thị, miệng còn nói: "Nàng tháng lớn rồi, cẩn thận một chút."

"Nhớ kỹ rồi mà, chàng chứ suốt ngày nhắc mãi." Miệng tuy rằng oán giận, nhưng nụ cười trên mặt lại không che giấu được.

Toàn bộ Thượng Kinh, tìm được một người đàn ông có thể tri kỷ hơn phu quân của bà ta không dễ.

Triệu Minh đỡ Tiểu Lâm thị ngồi vào bên bàn, Tiểu Lâm thị nhìn tờ giấy viết thư đang mở ra một cái, trên đó viết hai chữ Triệu lang, bà ta lại chỉ nhận được trên đó một chữ Triệu.

Bà ta là thứ nữ, di nương* từng được sủng ái mấy năm, thời niên thiếu di nương cầu xin phụ thân, bà ta được đưa tới chỗ đích tỷ cùng tỷ ấy học vỡ lòng.

*Người làm thiếp không được gọi là mẫu thân, chỉ được gọi là di nương.

Nữ tiên sinh đó luôn khen đích tỷ, lại nói tâm tư bà ta căn bản không đặt ở việc học hành, chỉ nghe dạy được hai tháng, nhận được mấy chữ, bà ta đã xin di nương không đi học nữa, nhận được chữ Triệu này còn bởi vì đó là dòng họ của phu quân bà ta.

"Phu quân còn chưa nói đây là thư của ai vậy?" Tiểu Lâm thị hỏi.

"Cha mẹ ở dưới quê gửi thư tới, hỏi sức khỏe của nàng như thế nào." Triệu Minh nhìn lá thư kia, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa.

"À." Tiểu Lâm thị không nóng không lạnh mà đáp một tiếng, không có hứng thú truy vấn nữa.

Quan hệ giữa bà ta và cha mẹ chồng cũng không tốt, tướng công bà ta nơi chốn dịu dàng săn sóc, dung mạo tuy rằng cũng khá bình thường, nhưng rất có tài hoa, cũng biết thương bà ta.

Nhưng chuyện năm đó mẹ chồng làm với bà ta, làm bà ta ghi hận đến nay.

Lúc trước bà ta mềm lòng, nghe lời tướng công, sau khi sinh xong đón cha mẹ chồng lên Thượng Kinh sống cùng nhau.

Lúc đầu còn tốt, sau khi bà ta sinh hai đứa con thân thể bị tổn hại, hai năm sau đó bụng cũng không có động tĩnh gì, vậy mà mẹ chồng ngầm bị người ta xúi giục, nhất định muốn tướng công bà ta nạp thiếp.

Thế còn chưa tính, vậy mà bọn họ hoàn toàn không thông báo cho chủ mẫu là bà ta một câu, đã đón người kia về nhà.

Tiểu Lâm thị sao có thể nhịn được việc này, ngay lập tức cãi nhau một trận to với cha mẹ chồng, đuổi cả bọn họ cùng với cô nàng biểu muội của phu quân mà bọn họ nhìn trúng ra khỏi nhà.

Sau khi Triệu Minh về nhà cãi nhau với bà ta một trận, Tiểu Lâm thị tức giận đến mức về thẳng nhà mẹ đẻ.

Chỉ qua mấy ngày, tướng công bà ta cũng phải tới nhà đón bà ta về, còn xin lỗi bà ta, nói lúc ấy giận quá mất khôn, còn chưa biết ngọn ngành ra sao mà đã cãi nhau với bà ta.

Nhờ người đưa cha mẹ chồng về quê quán, con ả mà bọn họ tìm tới kia cũng đuổi đi, chuyện này tới đó mới thôi.

Sau đó Tiểu Lâm thị còn gặp được ả kia hai lần ở kinh thành, khi đó đối phương đã có thai, ả nhận ra Tiểu Lâm thị còn tới chào hỏi, Tiểu Lâm thị không để ý đến ả ta cứ thế đi thẳng.

Từ đó trở đi, với mọi chuyện của cha mẹ phu quân Tiểu Lâm thị cũng không buồn quan tâm, ngày lễ ngày Tết quà tặng gửi về quê quán cũng đều do quản gia xử lý, bà ta rất ít hỏi đến.

Triệu Minh đã sớm quen Tiểu Lâm thị lãnh đạm với cha mẹ, cũng chưa nói gì, chỉ gấp bức thư lại cẩn thận cất đi.

Tiểu Lâm thị lại oán giận với ông ta về con gái: "Cũng không biết Tiết Minh Đường kia rốt cuộc có chỗ nào tốt, nha đầu ngốc Văn Nguyệt kia bị câu mất hồn vía thì cũng thôi, chàng làm cha cũng không nói gì à?"

Triệu Minh đi tới đằng sau lưng Tiểu Lâm thị, vừa xoa bóp bả vai cho bà ta, vừa ôn hòa nói: "Minh Đường kia là người rất có chí tiến thủ, cũng được quan trên nhìn trúng, đợi một thời gian, tiền đồ xán lạn khó có thể nói trước được."

Tiểu Lâm thị lại căn bản không để mình bị xoay vòng vòng, hừ lạnh một tiếng: "Đợi một thời gian là đợi tới khi nào, chẳng lẽ con gái của ta gả qua đó còn chờ hắn mười mấy năm sau lại thăng quan không thành, hơn nữa hắn lại là một người goá vợ, nghe đã thấy đen đủi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!