Chương 8: (Vô Đề)

A Triền tiễn hai người họ ra cửa, lúc xoay người, thấy ông chủ hiệu sách bên cạnh xách theo hai túi giấy dầu vui sướng mà đi về phía cửa hàng.

Nhìn thấy A Triền, ông ấy còn nhiệt tình mà chào hỏi: "Quý cô nương."

"Ông chủ Từ mua được món gì ngon thế?" A Triền cười đáp lời.

A Triền và ông chủ Từ sáng nay mới chỉ gặp mặt một lần, nhưng Quý Thiền lại có ấn tượng sâu đậm về ông ấy.

Khi nàng ấy mới vừa tới nơi này, ông chủ Từ thấy nàng ấy lẻ loi một mình, nhìn cái gì cũng không hiểu, sợ nàng ấy xảy ra chuyện gì, đã dẫn theo nàng ấy đi lên phố mua không ít nhu yếu phẩm cho sinh hoạt.

Gạo và mì ở trong nhà, than và củi đều do ông chủ Từ dẫn Quý Thiền đi mua.

Lúc ấy Quý Thiền đưa cho ông ấy một lượng bạc coi như quà cám ơn mà ông ấy không chịu nhận, cuối cùng mời ông ấy ăn màn thầu nhân thịt dê Hoàng đại nương bán ở ven đường mới coi như đôi bên cùng vui.

Bởi vậy A Triền đã biết, vị ông chủ Từ này là người rất tốt, chỉ có điều thích ăn ngon.

"Lão Hồ mới mở quầy hàng bán gà hun khói ở đầu đường, tay nghề làm gà hun khói của ông ấy vậy mà đỉnh lắm, thấy không, hôm nay ta vận may tốt, cướp được hai con."

Ông ấy vừa nói, còn lắc lắc túi giấy dầu trên tay.

Tuy rằng cách khá xa, nhưng mùi hương thịt gà vẫn truyền vào trong mũi A Triền, nàng xoay người đóng cửa, nói với ông chủ Từ: "Ông chủ Từ nhìn cửa giúp ta một chút, ta cũng đi mua."

"Mau đi mau đi."

Nhìn A Triền xách làn váy bước nhanh về phía đầu đường, ông chủ Từ nói với tiểu nhị vừa đi ra: "Quý cô nương thoạt nhìn thoải mái hơn lúc trước nhiều."

Tiểu nhị cũng thò đầu nhìn một cái, nhỏ giọng nói thầm: "Mới vừa rồi đưa Quý cô nương trở về lại là hai Minh Kính Tư vệ, nhìn dữ lắm, cũng không biết Quý cô nương có thân phận gì?"

A Triền cũng không biết ông chủ Từ và tiểu nhị tò mò cái gì, lúc nàng đến đầu đường, trước sạp của lão Hồ đã tụ tập không ít người.

Có người ngại gà hun khói quá đắt, nhưng cũng không chịu đi. Còn có mấy người dứt khoát sang tiệm mỳ suông ở bên cạnh mua một bát mỳ không, vừa ăn vừa ngửi mùi hương gà hun khói, mà ăn cũng thấy ngon.

A Triền xếp hàng đợi gần một canh giờ, cuối cùng mua được nửa con gà hun khói.

Gà hun khói của lão Hồ ngửi thật sự là thơm, thế nhưng quá đắt, nửa con gà mà nàng phải bỏ ra ba mươi văn tiền.

Lần đầu tiên A Triền sinh ra xúc động mãnh liệt với việc kiếm tiền, làm một con hồ yêu, nàng ít nhất phải được ăn thịt gà chứ.

Bởi vì lão Hồ nói, gà hun khói này sau khi để nguội ăn càng ngon hơn, A Triền cũng không vội ăn, ngày mai nàng còn phải đến Triệu phủ, hôm nay phải may xong túi thơm.

Hương liệu hôm nay nàng mới mua đều đặt ở trên bàn, còn có một ít công cụ. Nàng sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng, sau đó nhặt ra từng loại hương liệu hôm nay phải dùng đến.

Hương liệu có thể làm thành hương que, hương vòng, hương viên* có rất nhiều hình thức khác nhau, túi thơm xem như là độ khó thấp nhất.

*Hương được làm thành những viên tròn nhỏ để đốt trong lư hương.

Có điều học làm hương, khó nhất vẫn là cách điều phối hương, cũng may Tiểu Lâm thị chỉ cần một loại hương đuổi côn trùng, phối từ hương liệu bình thường, cách làm cũng dễ dàng.

A Triền lấy bảy loại hương liệu lá ngải, bạc hà, trần bì*… theo thứ tự nghiền thành bột, sau đó phối cùng nhau, rồi đựng vào trong túi vải bông, lại bỏ vào trong túi thơm nàng mua từ bên ngoài.

*Trần bì: vị thuốc làm từ vỏ quýt khô.

Mấy loại hương liệu này đều có tác dụng đuổi muỗi, mùi hương hơi có chút k*ch th*ch, sau khi phối cùng nhau, tuy rằng mùi hương hơi nồng, nhưng cũng không gay mũi, đoán chắc rằng phần lớn mọi người hẳn là đều có thể chấp nhận được.

Túi thơm làm xong, A Triền nhìn sắc trời, bất tri bất giác đã qua giờ Thân*, bên ngoài trời đã tối sầm, còn có gió nổi lên.

*Giờ Thân: từ 15-17 giờ.

Lúc này nàng mới cảm thấy đói bụng, lúc trước mua nửa con gà hun khói, buổi tối lại nướng ít bánh bột mỳ là có thể xong bữa rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!