Chương 7: (Vô Đề)

Nhìn đám người Minh Kính Tư vệ kia mặc quan phục màu đen, bên hông đeo đao, khí thế hung hăng, làm gì có ai còn dám buôn bán, đều hận không thể lập tức đóng cửa không tiếp tục buôn bán gì nữa.

A Triền mới chỉ có xoay người một cái, người chuyển hàng đã chui vào trong đám người, cũng không biết là đi xem náo nhiệt, hay là nhân cơ hội muốn rời khỏi nơi này.

Chợ phía Tây bởi vì Minh Kính Tư vệ xuất hiện đã có chút rối loạn, trên tay A Triền còn nắm chặt dây thừng cột lấy khúc gỗ, nghĩ mình dù sao cũng không đi được, không bằng ở lại nơi này xem náo nhiệt một lát.

Người có ý tưởng giống nàng không ít, tuy rằng mọi người đều rất sợ hãi Minh Kính Tư, nhưng tâm tư xem náo nhiệt lại không áp xuống được.

Phương hướng đám Minh Kính Tư vệ kia đi đúng là bên cạnh cửa hàng hương liệu A Triền vừa rồi mua, một hàng mấy vị chủ cửa hàng kia có khả năng bị dọa rồi, đều đứng thẳng bất động.

Chỉ nghe người thủ lĩnh hét lớn một tiếng: "Bắt người."

Minh Kính Tư vệ cùng nhau tiến lên, đến thẳng cửa hàng ngọc thạch bên cạnh cửa hàng hương liệu.

Sau khi ông chủ béo bán ngọc thạch bị đè lại, đầu xoay trái xoay phải rất nhiều lần, sau đó òa một tiếng khóc lên.

Vừa khóc còn vừa kêu: "Đại nhân, tôi oan uổng quá ——"

Ông chủ này không biết là từ đâu tới, nói chuyện khẩu âm rất quái lạ, kêu oan còn kêu chín khúc mười tám cong, nghe vô cùng thú vị.

"Câm miệng." Thủ lĩnh dẫn đội ngữ khí bất thiện quát lớn một tiếng.

A Triền lúc này mới chú ý tới, người dẫn đội vậy mà lại là Phong Dương.

Hai người phía sau Phong Dương trước khi đi vào quầy hàng, một người cầm lấy một miếng ngọc bài đưa cho người còn lại, người này chỉ dùng tay chà xát, ngọc bài đã vỡ thành bột.

Hai người liếc nhau, còn muốn lại cầm lấy một miếng ngọc khác còn nguyên lớp vỏ đá bên ngoài to cỡ nắm tay, ông chủ vừa mới ngậm miệng lại lại gào lên.

"Đại nhân, có chuyện gì từ từ nói, số ngọc thạch này là toàn bộ gia sản của tôi đấy, đều bị bóp nát, còn không bằng để tôi chết đi."

Hai người kiểm tra ngọc kia cũng mặc kệ ông chủ chết sống, miếng ngọc thô kia cũng bẻ gãy.

Bọn họ đưa miếng ngọc thô bị bẻ gãy kia cho Phong Dương, Phong Dương liếc nhìn xong rồi ném cho ông chủ: "Nhìn xem, đây là toàn bộ gia sản của ngươi đó, chỉ có vỏ bên ngoài là ngọc, bên trong còn không bằng cục đá."

Ông chủ ôm lấy miếng ngọc thô của mình nhìn hồi lâu, hít hít cái mũi: "Không thể nào, toàn bộ ngọc thạch trong quầy hàng của tôi đều đã được kiểm tra rồi, sao có thể biến thành như vậy?"

"Quầy hàng này chỉ có một mình ngươi trông à?"

"Còn có một tiểu nhị."

"Tên?"

"Tên là Khương Tam, mọi người đều gọi như vậy."

"Hắn ở đâu?"

Ông chủ nhìn xung quanh, có chút nghi hoặc: "Vừa rồi nó còn ở đây mà."

Phong Dương nhíu mày nhìn chung quanh một vòng, ngoài ý muốn thấy được A Triền ở ngoài đám người đang xem náo nhiệt, tầm mắt cũng không dừng lại bao lâu.

Hắn hơi suy tư một chút, cất cao giọng, giọng nói kia đã được khuếch đại, truyền vào lỗ tai mỗi người: "Ai có thể giúp bản quan tìm được Khương Tam của cửa hàng ngọc thạch, bản quan thưởng kẻ đó mười lượng bạc."

Giọng nói mới rơi xuống, có người đứng cách đó không xa hô to: "Ở kia, hắn muốn chạy!"

Mọi người theo giọng nói nhìn qua, đó là một thiếu niên cao gầy, tay đang chỉ vào hướng cửa Bắc của chợ phía Tây.

Người tên Khương Tam kia tốc độ không chậm, đảo mắt đã sắp chạy ra cửa Bắc.

"Bắt người." Phong Dương dặn dò một câu, phía sau hắn một nửa Minh Kính Tư vệ dưới chân đã sinh gió, trực tiếp xông ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!