Chương 6: (Vô Đề)

"Không gả chồng sao được!" Tiểu Lâm thị như là nghe được chuyện gì kinh thế hãi tục, tận tình khuyên bảo mà khuyên nhủ, "Dung mạo của cháu như vậy, nếu như vận may tốt, phụ đệ Vương Hầu cũng có thể gả vào, dù có làm một thiếp thất cũng còn hơn so với ở bên ngoài chịu khổ. Nếu giữ đạo hiếu ba năm, đến lúc đó còn có nhà nào chịu cưới cháu."

Tuy rằng ba ta không muốn thừa nhận, nhưng đứa con gái này của đích tỷ dung mạo quả thật xinh đẹp, mấy ngày trước ở Minh Kính Tư bị tra tấn một trận, thế nhưng cũng không tổn hại tới dung nhan xinh đẹp, còn thêm vài phần cảm giác yếu ớt làm người khác thương tiếc.

Năm đó đích tỷ có thể thắng được bà ta còn không phải dựa vào một khuôn mặt hay sao, bà ta hiểu rõ nhất suy nghĩ trong lòng của đám đàn ông kia, nếu để những vương công quý tộc đó gặp được Quý Thiền, e là sẽ có không ít người động lòng.

Tiểu Lâm thị chưa bao giờ che giấu dã tâm muốn leo lên quyền quý của mình, nếu không phải con gái trông rất giống phu quân, dung mạo thật sự là tầm thường, bà ta đã sớm lót đường cho con gái.

Hiện tại con gái một lòng một dạ chỉ hướng về cái tên Tiết Minh Đường kia, bà ta có thể trông chờ cũng chỉ có đứa cháu gái này thôi.

Tiểu Lâm thị tự cảm thấy đã rất suy tính cho đứa cháu gái này, đây rõ ràng là một chuyện mua bán lãi gấp đôi, nhưng A Triền lại không hề bị đả động.

Nghe Tiểu Lâm thị vẽ ra cho nàng một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai, A Triền mới nói: "Đa tạ ý tốt của dì, chỉ có điều lúc trước mẫu thân đã nhiều lần cảnh cáo A Triền, chỉ có thể gả làm vợ cả được cưới hỏi đàng hoàng của người ta, tuyệt không thể tự mình sa ngã."

Tiểu Lâm thị tức khắc không nể mặt, không vui mà hừ lạnh một tiếng: "Thật đúng là không biết tốt xấu, lấy thân phận hiện tại của cháu, cho dù gả cho người đọc sách người ta cũng còn chê cháu, còn hòng làm vợ cả cưới hỏi đàng hoàng? Đều do mẹ cháu, dạy cháu thành nước đổ đầu vịt thế này."

Tiểu Lâm thị bắt đầu lải nhải mà quở trách khởi Lâm thị, phảng phất như muốn nói ra hết sạch những bất mãn mấy năm nay trong lòng đối với Lâm thị.

A Triền chỉ ngồi bên an tĩnh lắng nghe, không phản bác cũng không đáp lời.

Đúng lúc này bên ngoài có nha hoàn thông báo: "Phu nhân, đại công tử tới."

Tiểu Lâm thị nghe được con trai tới, trên mặt cũng không lộ ra vẻ vui mừng, còn nhíu nhíu mày: "Nó không đến thư viện đọc sách, sao lại tới chỗ ta làm gì?"

Thật sự là không thể trách bà ta đối với con trai lãnh đạm, năm trước khi bà ta phát hiện trưởng tử liên tiếp mấy ngày đêm không về ngủ, thẩm vấn đứa sai vặt hầu hạ bên cạnh con trai mới biết được, con trai mà mình lòng tràn đầy tin tưởng, gửi gắm kỳ vọng cao, lại bị người khác dụ dỗ đi sòng bạc.

Khi bà ta đi tìm, con trai đã nợ sòng bạc hơn một ngàn lượng bạc, món nợ cờ bạc đó vẫn do bà ta sai nha hoàn hồi phủ lấy tiền mới trả hết, bằng không người cũng không dẫn về được.

Sau khi về nhà bà ta nói việc này cho phu quân, phu quân đánh cho con trai một trận nên thân, còn nói nếu như tiếp tục đi đánh bạc, sẽ đuổi hắn ra khỏi nhà.

Tiểu Lâm thị cũng tức giận không chịu nổi, cũng phụ họa vài câu, kết quả bị con trai đẩy một cái, thiếu chút nữa té ngã.

Vì chuyện này, hiện tại bà ta nhìn trưởng tử vô cùng không vừa mắt.

Triệu Văn Thanh từ bên ngoài bước vào nghe được lời mẫu thân, cười nói: "Nhi tử nghe nói mẫu thân gần đây đột nhiên thích ăn tôm cá, trên đường đến thư viện nhìn thấy có sạp hàng bán cá sống, nên mới mua một con cá rồi đi vòng về phủ."

Quả thật theo như lời trưởng tử, bà ta mang thai ba tháng đầu phản ứng nôn nghén vô cùng dữ dội, ăn cái gì là nôn cái đó, thực sự chịu khổ không ít. Hiện giờ bụng đã sáu tháng, lại rất là thích mùi cá kia.

Đáng tiếc vào thời gian này*, cá tươi thật sự ít có, ăn cũng không được thỏa thích.

*Lúc này đang mùa đông, nước bị đóng băng nên khó câu được cá.

Biết con trai quan tâm tới mình, Tiểu Lâm thị mới giãn mày ra, oán trách nói: "Khó trách cả người dính cá mùi tanh, con cũng thật có lòng."

Nói rồi bà ta nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng đã nhô lên cao: "Đệ đệ này của con, xem chừng là một đứa thích ăn cá. Không giống con, lúc mang thai con mẹ chỉ thích ăn ngọt."

"Nhưng nhi tử không thích đồ ngọt." Triệu Văn Thanh lầu bầu một tiếng, quay đầu chú ý tới Quý Thiền đứng bên mặc bộ váy màu trắng, mặt mày không trang điểm, ánh mắt dâng lên vẻ kinh diễm, "Vị cô nương này là…"

"Cái gì mà cô nương, đó là Quý biểu muội nhà dì con."

"Ồ, hóa ra là biểu muội, sao trước đây không thấy biểu muội tới nhà chơi?" Ánh mắt Triệu Văn Thanh sáng quắc mà nhìn A Triền.

"Được rồi, chuyện của biểu muội con, con không cần hỏi nhiều."

Tiểu Lâm thị cũng không muốn con trai có quá nhiều tiếp xúc với Quý Thiền, nếu con trai nhìn trúng cháu gái, chẳng lẽ còn phải thân càng thêm thân?

Bà ta tuyệt đối không thể đồng ý cho Quý Thiền bây giờ bước vào cửa Triệu gia nhà bà ta.

Triệu Văn Thanh lại nhìn A Triền thêm mấy lần mới lưu luyến không rời mà thu hồi ánh mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!