Chương 50: (Vô Đề)

A Triền đợi ở trong phòng không bao lâu, thì nghe được ngoài cửa có người gọi nàng.

"Quý cô nương, Quý cô nương có ở đó không?" Cùng với tiếng gọi còn có tiếng gõ cửa.

A Triền đi ra ngoài mở cửa, phát hiện là bà Vương Tam, bà còn cười ha ha mà nói: "Quý cô nương còn chưa ăn cơm nhỉ, mau tới nhà bà cùng ăn đi."

A Triền cũng cảm thấy có chút đói bụng, nên cũng không chối từ, cười tủm tỉm mà đồng ý: "Cảm ơn bà Vương Tam."

"Ôi, không khách sáo, không khách sáo."

Bà Vương Tam mời A Triền vào trong nhà bên cạnh, ông bạn già của bà mất sớm, hai con trai đã chia nhà, hiện giờ bà sống cùng con trai lớn.

Hôm nay con trai lớn của bà ra ngoài làm công không ở nhà, con dâu cả của bà là một người phụ nữ mập mạp, mặc một chiếc váy thô màu lam, trên đầu đội một cái khăn hoa văn đã hơi rách, nhìn thấy A Triền cũng cười chào hỏi: "Quý cô nương, mau tới ăn cơm."

"Cảm ơn đại tẩu." A Triền dẻo miệng, gương mặt lại tươi cười, dáng vẻ khiến ai cũng thấy thích, bữa cơm này ăn xong, con gái nhỏ của đại tẩu nhà họ Vương đã dựa sát vào bên người A Triền rồi.

Hôm nay tuy rằng không thể ăn món cá sở trường của bà Vương Tam, nhưng đại tẩu nhà họ Vương rán cá nhỏ bắt được ở dưới sông ăn cũng thật là tươi ngon, A Triền ăn bữa cơm này mà cứ khen miết khiến đại tẩu nhà họ Vương đỏ cả mặt lên.

Chờ ăn cơm xong rồi, mọi người ngồi cùng nhau nói đến chuyện nhà họ Cao.

A Triền từ chỗ bà Vương Tam, rốt cuộc nghe được bản hoàn chỉnh về chuyện cũ của Lâm Tuế.

Bà Vương Tam nhắc đến người bà đã mất của Lâm Tuế, không nhịn được thở dài một tiếng: "Bà Cao hồi đó ra ngoài làm bà đỡ, nghe nói đã đỡ đẻ cho không ít phu nhân quan gia, đứa bé Lâm Tuế kia cũng do bà ấy đỡ đẻ."

"Vậy vì sao Lâm Tuế lại bị Cao bà bà mang về nhà nuôi ạ?" A Triền hiếu kỳ hỏi.

Bà Vương Tam thở dài: "Bà Cao kể với bà, lúc vị phu nhân kia sinh Lâm Tuế thì khó sinh, thiếu chút nữa là chết, trong lòng không thể nào thích đứa bé kia được, sau khi sinh hạ cũng chưa nhìn lấy một lần. Ngày đó chị dâu từ nhà mẹ đẻ của vị phu nhân kia dẫn theo một nữ quan tới nhà bà ấy, nữ quan kia vừa mới tới đã nói đứa bé kia khắc bà ấy, nên gửi ở nhà người khác nuôi đến cập kê mới có thể mang về nhà, ai ngờ rằng bà ấy lại thật sự tin, lập tức sai quản gia đi tìm nhà nuôi."

"Tùy ý như vậy sao ạ?" A Triền cảm thấy người mẹ ruột kia của Lâm Tuế đầu óc không mấy tỉnh táo.

"Ai nói không phải đâu, nghe nói là đương gia hàng năm đều đánh trận ở bên ngoài, trong nhà chỉ có bà ấy làm chủ, cháu nói xem bà ấy cũng không phải lần đầu tiên làm mẹ, sao có thể nhẫn tâm như vậy chứ? Sau đó bà Cao thấy đứa bé kia đáng thương, bèn đứng ra nói con trai con dâu mình thành thân hai năm cũng chưa sinh được con, vừa lúc định nhận nuôi một đứa bé, đứa bé Lâm Tuế kia cứ thế rơi vào nhà bà Cao."

"Vậy mẫu thân Lâm Tuế cũng không đổi ý bao giờ ạ?"

"Đổi ý chứ, sau khi ôm đi hơn một tháng, nhà kia cũng đổi ý, cũng phái quản gia tới cửa, còn nói muốn đón đứa bé về, sau đó lại không có động tĩnh gì. Bà Cao đi hỏi thăm, nghe nói chị dâu phu nhân kia ôm con gái nhà mình đi thăm bà ấy, phu nhân kia thích vô cùng, nhất định phải giữ lại nhà nuôi, có con gái nuôi thì lại không nhắc tới chuyện đón con gái ruột về nhà nữa."

Đại tẩu nhà họ Vương nghĩ sao nói vậy, không nhịn được nói chen vào một câu: "Con nhà người ta, sao mà đột nhiên lại yêu thích như vậy, theo ta thấy thì, chỗ này không chừng là có chuyện gì đó."

Bà Vương Tam trừng mắt nhìn con dâu: "Con lại lắm mồm rồi."

A Triền thì lại rất tán đồng gật đầu: "Đại tẩu nói đúng."

"Đúng không." Đại tẩu nhà họ Vương cười với A Triền.

A Triền ở nhà họ Vương hơn một canh giờ, nhìn bên ngoài sắc trời đã dần tối sầm, cũng không biết có phải sắp mưa hay không, lúc này mới đứng dậy cáo từ.

Về tới nhà họ Cao, A Triền ngồi ở trong phòng Lâm Tuế nghỉ ngơi một lát, lại cảm thấy có chút buồn ngủ, bèn cởi giày vớ tính lên trên chiếc giường nhỏ ngủ một lát.

Giấc ngủ này cũng không biết qua bao lâu, lúc nàng tỉnh lại, Tuệ Nương và Lâm Tuế vẫn chưa trở về, bên ngoài bầu trời xám xịt, dường như còn nổi lên sương mù.

A Triền xoa xoa đôi mắt, đang nghĩ ngợi có nên ra bên ngoài nhìn một chút hay không, lại nghe được tiếng đập cửa.

"Tiểu Lạc ở nhà không?"

A Triền đẩy ra cửa sổ cẩn thận lắng nghe, mới nghe rõ đối phương tới tìm Đệ đệ của Lâm Tuế.

Nàng không kịp nghĩ nhiều, vội vàng xỏ giày thêu đi ra ngoài, vừa đi vừa trả lời: "Cao Lạc hôm nay không ở nhà."

Người ở ngoài cửa dường như nghe thấy tiếng nữ tử có chút nghi hoặc, dừng một chút mới hỏi: "Là Tiểu Tuế nhà họ Cao à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!